Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Diễm một câu.
Minh Thiếu Diễm
“A”
một tiếng, chợt ôm người hướng về phía phòng ngủ.
Tắt đèn, một đêm kiều diễm.
Khoảng cách từ lần trước đến giờ đã gần hai tháng.
Cho nên, hẳn là không có sao.
Hai ngày sau, Đái Na dẫn Đường Đường và Bách Thần đến thành điện ảnh Tượng Sơn [1].
Đối với chuyện Bách Thần tự mình chạy đi thử vai, Đái Na tức giận hai ngày không muốn nói chuyện với anh.
Mọi người trên mạng đều nói nhất định Bách Thần muốn đuổi theo Nhan Nghiên, một vài fan couple bởi vậy lại bắt đầu sôi động.
Nhưng Đái Na là người quản lý Bách Thần, đối với tâm tư nho nhỏ này của anh dù không biết toàn bộ cũng biết được tám chín phần.
Lần này Bách Thần thử vai cho
“Anh Cơ”
sợ là không phải vì Nhan Nghiên, mà là vì Đường Đường.
Lúc trước sau khi công bố tin Nhan Nghiên đóng gia Anh Cơ, Bách Thần vẫn không có động tĩnh gì.
Sau đó cô nói chuyện Đường Đường thử vai tỷ muội An Lăng thành công Bách Thần mới chạy đi thử vai Việt công tử.
Đái Na không nói cho Bách Thần biết về quan hệ giữa Đường Đường và Minh Thiếu Diễm.
Một là cảm thấy không cần thiết, hai là vì dù sao Minh Thiếu Diễm cũng là ông chủ.
Nhưng tình hình hiện giờ…
Đái Na nghĩ nên tìm thời gian nói cho Bách Thần biết, miễn cho Bách Thần lại suy nghĩ viển vông.
Trong khoảng thời gian Minh Thiếu Diễm và Đường Đường yêu được, Đái Na xem như thấy được một người đàn ông khi yêu du͙© vọиɠ chiếm hữu mạnh như thế nào.
Nếu Bách Thần dám trêu chọc Đường Đường, chắc chắn Minh Thiếu Diễm sẽ chỉnh chết anh.
Vốn dĩ vì trước đây Đường Đường quá thích Bách Thần, chuyện này vẫn là cái gai trong lòng Minh Thiếu Diễm.
Bách Thần một chút cũng không để ý tới phiền não của Đái Na.
Lần này có thể cùng Đường Đường ngồi máy bay đến nơi quay phim, sau đó còn hơn một tháng thời gian bên nhau, suy nghĩ một chút liền thấy vui vẻ.
Anh mụ mị lâu như vậy cuối cùng cũng phát hiện người mình thích hình như không phải Nhan Nghiên.
Lâu rồi không nói chuyện với Đường Đường, đột nhiên Bách Thần không biết phải mở miệng thế nào, thậm chí còn có chút khẩn trương.
Muốn biểu hiện nhiệt tình lại không thế quá mức, đắn đo lựa lời, kết quả quay qua đã thấy Đường Đường mắt mang bịt mắt, tai đeo tai nghe đi ngủ.
Bách Thần:……
Thôi, dù sao sau này còn rất nhiều thời gian.
Xuống máy bay đã có xe của đoàn phim tới đón người, Đường Đường hỏi nhân viên công tác về những diễn viên tiến tổ.
Nhân viên công tác biết gì nói đó, 80% người đã đến, người tới trước đã bắt đầu chụp ảnh tạo hình.
Đường Đường nhìn Bách Thần một cái, dường như Bách Thần có chuyện gì đó muốn nói.
Cô nghĩ nghĩ sau đó thay Bách Thần mở miệng,
“Nhan Nghiên đã tới chưa?”

“Tới rồi, cũng cùng hôm nay.”
Đường Đường gật đầu, cho Bách Thần một cái biểu cảm vừa lòng chưa.
Bách Thần ngốc hơn nửa ngày, chờ tới đoàn phim mới hiểu ra Đường Đường có ý gì.
Đường Đường đang cho rằng anh thích Nhan Nghiên nên mới hỏi giúp sao?
Chết tiệt, không phải mà!
Bách Thần vội vàng đuổi tới studio,
“Thật ra tôi không còn thích…”
Lời còn chưa dứt liền nghe có người sợ hãi kêu lên,
“Sao em lại ở đây!”
Đường Đường và Bách Thần quay đầu, đúng lúc thấy Nhan Nghiên đã thay trang phục diễn xong ra khỏi phòng hóa trang.
Nhìn cách tạo hình giống như đúc bản thân trước kia, trong lòng Đường Đường có chút không thoải mái.
Nhan Nghiên có như thế nào cũng không nghĩ tới Đường Đường lại ở đây.
Hôm nay cô vừa đến nơi liền tới studio chụp ảnh tạo hình, hoàn toàn không hỏi thăm những diễn viên khác.
Dù sao trong nhận thức của cô, Đường Đường tuyệt đối không thể đến đoàn phim này.
Đạo diễn
“Anh Cơ”
có tiếng nghiêm khắc, tìm Đường Đường không phải là hủy đi tác phẩm sao?
Không lẽ lại là Minh Thiếu Diễm kiên quyết muốn nhét cô ta vào?
Vừa nhớ tới Minh Thiếu Diễm, Nhan Nghiên tức đến đau cả ngực.
Thật vất vả cô mới tìm được Bặc Cốc Ngưng rồi đưa đến cho Minh Thiếu Diễm, kết quả nhiều ngày trôi qua, bên kia một chút động tĩnh cũng không có, gọi điện thoại cho Bặc Cốc Ngưng, cô ta dám nói đây là chuyện nhà cô ta không cần cô lo.
Nhan Nghiên trợn mắt há hốc mồm, làm sao cũng không ngờ Bặc Cốc Ngưng dám qua cầu rút ván như vậy.
Khó khăn lắm cô mới đưa cô ta về được, thế mà cô ta trở mặt không nhận người.
Mấy cuộc điện thoại sau đó, Bặc Cốc Ngưng hoàn toàn không nhận.
Nhan Nghiên tức giận hung hăng phát tiết lên người trợ lý một trận, lúc này mới tốt hơn chút.
Kết quả hiện tại lại thấy Đường Đường tại đoàn phim
“Anh Cơ”
, không chỉ thế còn thấy Đường Đường và Bách Thần cùng nhau đi tới, thậm chí còn trò chuyện rất vui vẻ.
Nhất thời trong đầu Nhan Nghiên chỉ nghĩ phải bắt lấy Bách Thần, hỏi anh tại sao lại thế này.
Phó đạo diễn từ bên ngoài đi vào phá vỡ cục diễn bế tắc,
“Ái chà đã tới rồi, hai người muốn về khách sạn trước mai chụp hay bây giờ chụp luôn?”

“Tôi chụp luôn”
, Đường Đường nhan chóng kéo giãn khoảng cách với Bách Thần,
“Tôi đi hóa trang trước.”

“Tôi cũng đi…”
Bách Thần quay đầu cũng muốn đi lại bị Nhan Nghiên bắt lấy.
Người lui tới đều rất có mắt nhìn, một đám giả làm người mù, cái gì cũng không thấy.
Bách Thần lắc lắc tay, không buông ra, chân mày anh cau lại,
“Chị làm gì vậy?”
Nhan Nghiên phẫn nộ trừng Bách Thần,
“Chị hỏi em mới đúng!”
Bách Thần:……
Anh làm sao?
“Tại sao em lại đi cùng cô ta tới đây?”
Bách Thần quả thực không thể hiểu được,
“Hai bọn em cùng một công ty, cùng một lớn diện.
Bây giờ cùng nhau tới đây đóng phim chứ sao?”
Hơn nữa, chuyện này liên quan gì tới chị?
Hiện tại Nhan Nghiên thật sự có cảm giác bắt gian bạn trai đi với cô gái khác.
Thật nực cười.
Nhan Nghiên bị thái độ Bách Thần kí©ɧ ŧɧí©ɧ thiêu đốt lý trí.
Người quay phim bên kia thúc giục cô nhanh qua đó, Nhan Nghiên bực bội quá một tiếng,
“Chờ chút!”
Sắc mặt mọi người xung quanh đều có chút không tốt, Bách Thần yên lặng không lên tiếng kéo giãn khoảng cách với cô.
“Em đi đâu?”
Tâm tình Bách Thần cực kỳ tồi tệ,
“Về khách sạn.”
Thật ra anh muốn đến phòng hóa trang tìm Đường Đường cùng nhau hóa trang, nhưng lý trí nói cho anh hiện tại không thích hợp.
Hình như Nhan Nghiên đã hiểu lầm gì đó, chuyện này đối với Đường Đường sẽ hơi phiền toái.
Có lẽ thấy Bách Thần không chụp cùng Đường Đường nên tâm tình Nhan Nghiên tốt lên chút, bấy giờ mới mon men đến chỗ chụp ảnh.
Vì tâm tư toàn đặt trên người Bách Thần nên cô không chú ý thái độ nhóm nhϊếp ảnh gia đã không bằng trước.
Chờ Đường Đường hóa trang xong ra ngoài, đúng lúc gặp Nhan Nghiên mới chụp xong.
Đường Đường chụp định trang của tỷ tỷ trước, ngũ quan vô cùng tinh xảo, trang phục hoa lễ rực rỡ, trang dung xinh đẹp ngất ngây.
Trên tóc cài kim trâm, giữa trán là lá vàng, cả người Đường Đường như phát sáng.
Vừa rồi khi trang điểm xong, nhóm chuyên viên trang điểm đều kinh ngạc cảm thán Đường Đường mặc trang phục cổ trang thật sự quá đẹp.
Nhan Nghiên nhìn Đường Đường đẹp đến chói mắt, trong lòng đột nhiên oán hận vô cớ.
Cũng đều là xuyên sách, vì sao diện mạo Nhan Nghiên không bằng Đường Đường?
Nhan Nghiên không phải vai chính sao?
Vai chính không đẹp bằng vai phụ, đúng là tiểu thuyết rác rưởi.
Đường Đường không biết trong lòng Ngan Nghiên nghĩ gì.
Tóc giả và trang sức trên đầu nặng mấy cân, cô chỉ nghĩ nhanh chóng chụp xong rồi tháo xuống.
Đường Đường gật đầu đi qua người Nhan Nghiên, lại chợt nghe Nhan Nghiên nói,
“Đừng tưởng có Minh Thiếu Diễm chống lưng là cô có thể tồn tại ở đây.”
Đường Đường dừng lại, cô cao hơn Nhan Nghiên một chút, ánh mắt dừng trên mặt Nhan Nghiên, bên môi kéo ra một nụ cười đắc ý,
“Sao nào, hâm mộ à?”
Hâm mộ?
Nhan Nghiên không muốn lý luận mấy thứ đó cùng Đường Đường, trào phúng nói,
“Tôi là suy nghĩ cho cô.
Đây không phải là mấy phim thần tượng trước đây cô quay, tới lúc đó mất mặt, thứ mất chính là thanh danh toàn đoàn phim.”

“Chuyện này không nhọc chị lo lắng”
, Đường Đường hơi cúi đầu nói nhỏ bên tai Nhan Nghiên,
“Tôi chỉ là một vai phụ râu ria, dù quay không tốt cũng không ảnh hưởng quá nhiều.
Nhưng ngược lại là chị, chiếm thân thể Nhan Nghiên lại không bằng một góc kỹ thuật diễn của người ta.
Đến lúc đó bị xấu mặt…
Ha, dựa vào tính tình Lâm đ*o, cẩn thận bị đổi đó.”
Nhan Nghiên đã sớm biết Đường Đường bây giờ không phải Đường Đường trong sách, khả năng rất lớn cũng là người xuyên sách giống cô nên việc cô ta phát hiện cô không phải Nhan Nghiên trong sách cũng là chuyện thường tình.
Nhưng suy nghĩ cẩn thận là một chuyện, bị cô ta hung hăng rạch một dao lên mặt lại là một chuyện khác.
Nhan Nghiên cảm thấy bản thân như đang bị lột sạch trần trụi trước Đường Đường.
Trên mặt nóng rát không giấu được sự chật vật.
Trong suy nghĩ của Nhan Nghiên, dù là thành tựu hay thân phận nữ chính của
“Nhan Nghiên”
đều đem lại cho cô vô số cảm giác ưu việt.
Trong thế giới giả tưởng này, cô chính là trung tâm của mọi thứ, tất cả đều phải xoay quanh cô.
Dù Nhan Nghiên không ý thức được điểm này, nhưng biểu hiện trong thời gian qua đã hoàn toàn chứng minh cô ta nghĩ như vậy.
Thế nên khi gặp Đường Đường, một người xuyên sách khác như mình, Nhan Nghiên vẫn cảm thấy bản thân cao cấp hơn Đường Đường.
Nhưng bị Đường Đường thẳng tay vạch trần như vậy làm suy nghĩ ưu việt trong đầu Nhan Nghiên bay biến, trong lòng sợ hãi ba chữ
“Thay đổi người”
trong miệng Đường Đường.
Thay đổi người?
Sao có thể thay đổi người?
Bỗng nhiên Nhan Nghiên nhớ, lúc ký hợp đồng, trên đó đã nêu rõ ràng những điều khoản.
Bên trên có quy định nếu diễn viên lui tổ hoặc đoàn phim thay đổi người sẽ phải chi trả bồi thường.
Bây giờ Nhan Nghiên mới nhẹ nhàng thở ra.
Đạo diễn muốn đổi cô có phải rất phiền phức không.
Huống chi, ai nói cô sẽ diễn không tốt?
Lần này cô thật sự nghiêm túc đọc kịch bản, thậm chí còn xem nguyên

Bình luận (0)

Để lại bình luận