Chương 136

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 136

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trên xe đẩy là một bó hoa hồng cực kỳ tươi đẹp, bên cạnh còn có một bình rượu vang đỏ lâu năm, cùng với hai cái ly đế cao. “
“ Phục vụ phòng? “Ngôn Trăn nghi hoặc, ” Có phải cậu đưa nhầm phòng hay không, tôi không gọi phục vụ phòng. “
“ Không có. Là một vị tiên sinh họ Trần gọi. ” Nhân viên phục vụ giải thích,” Anh ấy nói nhân ngày kỉ niệm yêu nhau một năm, muốn cho ngài một niềm vui bất ngờ. “
Lấy cớ giống nhau như đúc, Trần Hoài Tự âm thầm trả lại cho cô.
Ngôn Trăn á khẩu không trả lời được, nhất thời không biết trả lời thế nào, lại không tiện phản bác, chỉ có thể cố gắng nở nụ cười: ” Cám ơn. “
“ Còn cái này. ” Nhân viên phục vụ nhẹ nhàng tách hoa hồng ra, vây quanh trung tâm đóa hoa, một cái hộp nhỏ tinh xảo lẳng lặng nằm, ” Xin ngài nhất định phải tự mình mở ra. Chúc hai vị kỷ niệm một năm vui vẻ, mãi mãi bền lâu. “
Nói xong, người phục vụ lễ phép lui ra, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Ngôn Trăn nhìn bó hoa hồng lớn, còn có cái hộp nhỏ kia, có chút không biết làm sao.
Trần Hoài Tự bị cái gì vậy?
Cô cầm lấy điện thoại di động, chuẩn bị gọi điện thoại qua chất vấn anh, nhưng mà đầu ngón tay vừa đυ.ng tới màn hình, liền nhớ tới đêm nay, cô quyết định không để ý tới anh.
Nói không chừng đây cũng là mưu kế của anh?
Ngôn Trăn để di động xuống, mặc kệ cái xe đẩy kia, tự mình ngồi trở lại sô pha.
Nhưng bó hoa hồng đỏ rực kia thật sự rất nổi bật, nhiệt liệt thiêu đốt trong phòng không tiếng động. Ngôn Trăn tâm thần không yên, liếc qua vô số lần, rốt cuộc nhịn không được, chạy tới mở hộp ra.
Cô muốn xem, trong hồ lô Trần Hoài Tự bán thuốc gì.
Hộp nhung đen được mở ra, một đôi bông tai lẳng lặng nằm ở bên trong.
Cũng không phải đôi Ngôn Trăn vứt ở nhà anh, mà hoàn toàn mới tinh, thoạt nhìn liền biết giá cả xa xỉ.
Kim cương nhỏ vụn dưới ánh đèn trên đỉnh đầu lóe ra ánh sáng rực rỡ, khiến cô có chút giật mình.
Cô đứng tại chỗ một lúc lâu, rốt cuộc nhịn không được gọi điện thoại cho Trần Hoài Tự.
“ Không phải nói tối nay tuyệt đối không để ý tới tôi? ” Giọng Trần Hoài Tự mang theo ý cười,” Em lại thua. “
Ngôn Trăn nghe giọng anh, mới hiểu ra mình bị lừa, tất cả đều là trò của Trần Hoài Tự.
Cô cắn răng: ” Sao anh lại như vậy…! “
“ Coi như là… ” Trần Hoài Tự chậm rãi dừng một chút, ” Cảm ơn cô Ngôn hôm nay mua quần áo cho tôi. “
“ Coi như anh có chút lương tâm… Nhưng anh có cần phải sắp xếp như vậy không? Tôi còn tưởng rằng anh… “
Trần Hoài Tự biết rõ còn cố hỏi: ” Hả? Rằng tôi cái gì? “

Bình luận (0)

Để lại bình luận