Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khoa thần kinh kia thì có biện pháp trấn tĩnh cảm xúc của nó lại sao?”

“Có thể, chỉ là nếu muốn trấn định cảm xúc trước mắt của cậu ấy , dược hiệu sẽ đối thân thể của cậu ấy cóthể sinh ra tác dụng phụ.”

“Tiến hành, hiện tại liền gọi người của khoa thần kinh đến đi.”

“Vâng.”

“Anh —— anh! Cầu xin anh cho em ra ngoài, Tiêu Trúc Vũ ở trong tay hắn a! Anh!” Bạch Dương dường như muốn hỏng mất nức nở, chậm rãi quỳ xuống, thù hận làm hắn muốn đem đầu đâm chính mình đập mạnh cho vỡ đầu chảy máu,tức giận nắm tay hướng lên cửa đánh mạnh, đến đến mức máu cũng dính tảng lớn trên cửa sổ , giống như ruồi nhặng không đầu đâm loạn.

Bạch Vân Yển nhíu mày ẩn nhẫn, mắt thấy cảm xúc của em trai từng chút một tan rã.

Bác sĩ của khoa tâm thần cũng cầm công cụ tiến vào, hắn bật dậy như kẻ điên muốn chạy ra bên ngoài , bị đội phòng chống bạo lực dùng côn ấn trên mặt đất, năm người dùng sức cố định tứ chi xuống áp!

Bạch Dương quay đầu nhìn nam nhân ngoài cửa sổ , cổ thống khổ ngẩng lên, đỏ mắt run rẩy chảy nước mắt, gân xanh nổi lên chằng chịt, hướng lên trên mà nổi lên như dây leo, ánh mắt hắn không cam lòng mà nhìn chằm chằm vào anh hắn, hàm răng cọ xát run rung động, thuốc an thần tiêm vào cánh tay từng chút một , dùng ánh mắt phẫn nộ như nhìn kẻ thù , muốn đem xương cốt của anh hắn nhai nuốt vào bụng.

Bạch Vân Yển hít sâu, xoay người phân phó Ký Nhậm: “Xem kỹ nó, có chuyện gì thì báo lại cho tôi.”

“Vâng.”

Tiêu Trúc Vũ mang khẩu trang đi học, Tô Hòa Mặc dặn dò cô, cho dù có phát sinh chuyện gì cũng không thể đem khẩu trang tháo xuống.

Bởi vì chân không thể động, cô chỉ có thể ngồi ở vị trí đầu tiên, tan học thì ghé vào cái bàn hướng tới hành lang bên ngoài nhìn, phát hiện có mấy nam sinh đứng ở cửa thường thường nhìn về phía cô.

Cô tò mò muốn hỏi Tô Hòa Mặc một chút, chỉ là hai tiết đầu hắn đều không tới, rõ ràng sáng nay còn đưa cô đến phòng học.

Hết tiết thứ ba cô muốn đi WC, tung tăng nhảy nhót đi tới cửa, liền có hai nam sinh chặn đường.

“Lão Tô không cho cô đi ra ngoài, trở về, đi đi.”

Bọn họ vẫy vẫy tay đuổi cô về phía sau i, Tiêu Trúc Vũ cầm khung cửa không chịu quay về: “Tôi muốn đi WC.”

“WC cũng không cho đi, trừ phi cô chờ lão Tô trở về.”

“Vậy cậu ta khi nào trở về a, tôi muốn đi tiểu.”

Hai nam sinh nghe được lời này thì mặt đỏ tai hồng, nhìn thoáng qua nhau.

“Chúng tôi hỏi giúp cô một chút a.”

Nhưng mà điện thoại gọi không được, Tiêu Trúc Vũ nghẹn đến mức khó chịu: “Tôi cũng chỉ là muốn đi WC mà thôi.”

“Không được không được.”

“Đi WC thì làm sao ! Tôi liền phải, tôi muốn đi!”

“Tôi nói cô– tên ngốc này nghe không hiểu tiếng người có phải hay không!”

“Tôi không phải ngốc tử! Các người mới là ngốc tử!”

Cô tức giận nhảy lên bằng chân sau muốn đi ra bên ngoài, một trong hai nam sinh giữ chặt cánh tay cô túm cô vào trong: “Trở về!”

Học sinh đổ ra ngoài phòng học càng ngày càng nhiều, cô khóc lóc, nước mắt tẩm ướt khẩu trang, thì thầm hút mũi: “Ô, ô a, ô ô!”

“Khóc cũng vô dụng, cô vẫn phải quay về chỗ !”

“Tôi muốn đi WC, tôi muốn đi!” Cô khóc lớn –ách— xông thẳng ra ngoài, bị hai người ngăn đón đẩy về phía sau, t mông ngã trên mặt đất, bọn họ chỉ là áy náy một chút, không hề đau lòng nói.

“Đây là chủ ý của lão Tô , nói không cho đi chính là không cho đi, trừ phi hắn trở về.”

Tô Hòa Mặc vẫn luôn đứng chờ ở bên ngoài tường vây.

Nghe được thanh âm xe máy, quay đầu nhìn lại, người trên xe vứt cho hắn một bao thuốc,hắn vững vàng tiếp được.

“Các người không có việc gì đi?”

Chờ bọn họ tháo mũ bảo hiểm xuống, mặt vẫn là hoàn hảo không tổn hao gì.

“Không gì chuyện gì lớn, các anh em miệng điều rất kín, yên tâm đi, không đem cậu khai ra .”

Bình luận (0)

Để lại bình luận