Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng hình như giữa hai người còn chưa từng có một phút giây ngọt ngào nào, anh chỉ toàn làm cô đau khổ mà thôi.

Sự đau khổ của anh chẳng là gì so với nỗi đau mà cô phải chịu.

Anh khóc vì cô nhưng cô đã khóc vì anh rất nhiều lần mỗi đêm lạnh lẽo đó. Anh cũng nên học cách nếm trải đi thôi.

Hắn còn đích thân đến tìm Lâm Tư Hạ để chất vấn cô ta. Lâm Tư Hạ bây giờ rất thê thảm, mỗi ngày ở trong khu ổ chuột phải phục vụ mười người đàn ông một ngày. Có khi còn phải phục vụ một lần năm người đàn ông cùng lúc, bị đánh đập, bị đem ra như một món đồ chơi vậy.

Lâm Tư Hạ giật mình trong cơn đau thể xác, mỗi ngày đều là ghê tởm bản thân mình vạn lần. Có nhiều lần cô ta muốn tự tử nhưng đều bị thuộc hạ của Phó Nhược Hằng phát hiện kịp lúc nên không thể chết được.

So với cảm giác chết, sự sống đối với cô ta còn kinh khủng hơn gấp bội. Trong cơn mơ hồ cô ta thấy hiện ra khuôn mặt của Phó Nhược Hằng đang nhìn chằm chằm vào cô ta.

Cô ta còn tưởng là bản thân bị ảo giác cho đến khi Phó Nhược Hằng đứng trước mặt cô ta, Lâm Tư Hạ khóc lóc khổ sở níu lấy tay anh.

“Nhược Hằng, em chỉ trót dại thôi. Xin anh hãy tha cho em, em thực sự không chịu nổi hành hạ như vậy nữa.”

“Chẳng phải cô thích ngủ với đàn ông lắm hay sao?” Giọng của Phó Nhược Hằng chỉ khàn khàn, muôn phần chế giễu.

“Không có, Nhược Hằng, em chỉ muốn ngủ với anh. Cho dù em làm ra nhiều chuyện độc ác như vậy nhưng chưa từng phản bội anh một lần nào cả. Em yêu anh, thực sự rất yêu anh.”

“Yêu tôi? Tôi vốn dĩ không cần thứ tình yêu dơ bẩn của cô.”

“Lâm Tư Hạ hôm nay tôi đến không phải là để tâm sự với cô. Tôi muốn hỏi cô, Trình Ý là do cô sai người giết chết có đúng không?”

Lâm Tư Hạ hoang mang nhìn Phó Nhược Hằng, còn không biết nên biện minh cho việc làm của mình như thế nào. Bởi vì cô ta biết chọc giận Phó Nhược Hằng không thể sống được.

Phó Nhược Hằng nhìn chằm chằm Lâm Tư Hạ, giống như muốn nhìn xuyên thấu trái tim người phụ nữ này, tại sao lại có thể độc ác như vậy?

“Cô không cần chối cãi, tài xế lái xe gây tai nạn đã thừa nhận hết cả rồi.”

“Vậy… vậy anh định trừng phạt em thế nào đây? Đem em giao cho cảnh sát hay là giết chết em.”

Phó Nhược Hằng chỉ cười, một nụ cười vô cùng lạnh lẽo khiến cho con người ta cảm thấy sợ hãi.

“Không, tôi phải để cô ở đây, nếm trải mùi vị sống không bằng chết. Từ từ giày vò cô như vậy còn đau đớn hơn cả cái chết. Lâm Tư Hạ đây là sự trừng phạt cho tội lỗi của cô.”

Nói xong Phó Nhược Hằng liền rời đi. Anh nghĩ kỹ rồi, đối với một con người không từ bất kỳ thủ đoạn nào như Lâm Tư Hạ, chết thôi thì quá dễ dàng cho cô ta.

Anh sẽ thay Trình Ý giày vò cô ta, để cô ta muốn chết mà chết không được. Như thế cũng coi như bù đắp phần nào lỗi lầm của anh.

Khi ông nội bước vào, nhìn thấy bộ dạng người không ra người ma không ra ma kia của hắn,liền nổi cơn thịnh nộ, ông đi đến giơ gậy lên định đánh vào người hắn nhưng lại thôi.

Nếu như không phải hắn ngu muội, mọi chuyện cũng không đến mức không thể cứu vãn được như hiện tại.

“Thằng nghịch tử này, mày làm cái trò gì vậy hả?”

“Ông ơi, Trình Ý chết rồi. Cô ấy đã vĩnh viễn bỏ con mà đi rồi. Con sai rồi, nếu như con nghe lời ông sớm thì con đã không phải đánh mất cô ấy.”

“Mày tưởng mày làm như vậy thì Trình Ý sẽ sống lại sao? Nếu như yêu con bé tại sao lại còn khiến cho con bé đau khổ như vậy?”

“Là bởi vì con còn không nhận ra được tình cảm của bản thân mình. Con phải làm sao ông ơi, tim con đau quá. Còn đau hơn cả lúc nhìn thấy cha mẹ con chết nữa.”

“Người chết thì cũng đã chết rồi. Con nên sống cho hiện tại, Trình Ý con bé cũng mong muốn con sống được hạnh phúc mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận