Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi quay trở về nhà, mẹ Lục nhìn thấy Lục Tuyệt dẫn the0 một cậu bé trở về, mặc dù vệ sĩ đã báo cho bà qua đïện thoại nhưng khi thật sự nhìn thấy bà vẫn rấtkhiếp sợ.
“Tiểu Tuyệt, là con cứu cậu bé sao?” Mẹ Lục không phản đối việc Lục Tuyệt mang cậu bé về đây, đối với mẹ Lục mà nói, mặc kệ con trai làm cái gì bà cũng sẽ ủng hộ.
Phát hiện bản thân đang ở một nơi xa lạ, Tiểu Tống Tụng liền gắt gao kéo lấy vạt áo của Lục Tuyệt, đi the0 the0 bên cạn♄ hắn.
“Lại đây, để dì nhìn con một chút.” Mẹ Lục vẫy tay với Tiểu Tống Tụng.
Tiểu Tống Tụng không để ý đến bà ấy.
Mẹ Lục vươn tay muốn sờ tay nó, giây tiếp the0 nó liền né tránh.
Phản ứng quen thuộc như vậy khiến mẹ Lục sửng số, cực kỳ giống con trai khi còn nhỏ, mẹ Lục nghi hoặc nhìn Tiểu Tống Tụng nhưng ánh mắt lại rấtdịu dàng, “Đừng sợ, dì sẽ không làm hại con.”
Tiểu Tống Tụng im lặng, vẫn như cũ dính sát vào người Lục Tuyệt.
Mẹ Lục không hề tức giận, bà gọi người giúp việc chuẩn bị cho cậu bé một ít điểm tâm mà trẻ con thí¢h.
“Vừa rồi Tiểu Tuyệt đưa Tống Tụng đi mua quần áo sao?” Mẹ Lục nghe vệ sĩ báo cáo qua đïện thoại
“Thưa phu nhân, Lục Tuyệt thiếu gia tự mình chọn quần áo cho cậu bé, còn có cả g͙iày nữa.”
Mẹ Lục rấtkinh ngạc.
Bà không ngờ con trai lại đi chọn những thứ đó, xem ra con trai rấtthí¢h đứa bé này, “Chị Hoa, lát nữa chị đưa những bộ quần áo mới mua đem đi giặt sach, quần áo mới phải giặt sach mới mặc được, chi lấy quần áo nhỏ Lục Tuyệt từng mặc đưa ra đây.”
“Vâng, quần áo lúc nhỏ của thiếu gia vẫn luôn cất rấtcẩn thận, định kỳ sẽ lấy ra để phơi nắng, cực kỳ sach sẽ.” “Bây giờ tôi sẽ đi lấy.”
Mẹ Lục gật đầu, bà nhìn về phía Tiểu Tống Tụng, thằng bé quá gầy, cần được chăm sóc, bà nghiêm túc đánh giá, cảm thấy ánh mắt của cậu bé có chút quen thuộc, giống như đã gặp qua ở đâu đó.
“Mẹ của cậu bé mất tích à?” mẹ Lục hỏi vệ sĩ.
“Vâng, cảnh sát đang điều tra tung tích của cô ta. Về phần Tống Đại Hải ông ta không phải cha ruột của cậu bé, ông ta thường xuyên ngược đãi Tiểu Tống Tụng, cảnh sát đã nắm được bằng chứng, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, tội danh của Tống Đại Hải sẽ được thành lập.”
Mẹ Lục đau lòng, cậu bé còn nhỏ như vậy lại bị mẹ vứt bỏ còn bị ngược đãi, quá đáng thươռg.
Bà thở dài, “Chúng ta cũng phái thêm người phối hợp cảnh sát mau chóng tìm được mẹ ruột của cậu bé.”
Đến tối, chị Hoa tìm rấtnhiều quần áo của Lục Tuyệt mặc lúc nhỏ đưa cho Tiểu Tống Tụng, sau đó đem quần áo mới đi giặt sach.
Ninh Chí nhìn Tiểu Tống Tụng đã thay quần áo hồi nhỏ của Lục Tuyệt, giống như thấy được hình dáng của Lục Tuyệt lúc nhỏ.
Tuy nhiên, hiện tại Tiểu Tống Tụng rấtgầy, trên khuôn mặt trắng trẻo không còn nhiều thịt khiến người ta đau lòng.
Lúc này, Lục Tuyệt mặc một bộ quần áo ngủ màu đỏ bước ra, một lớn một nhỏ, hai người đều mặc áo ngủ có hoa màu đỏ.
Đôi mắt của Ninh Tri giống như bị đâm một cái, quá là giống nhaụ
Bởi vì Tiểu Tống Tụng đến một nơi xa lạ, vẫn chưa quen, mẹ Lục sắp xếp cho nó ở phòng khách, nó không muốn ở một mình, liền chạy đến phòng Lục Tuyệt muốn ngủ với hắn.
Thấy Lục Tuyệt đi ra, nó chạy đến bên cạn♄ Lục Tuyệt, tay túm chặt vạt áo của Lục Tuyệt, phát hiện mình mặc quần áo giống hệt Lục Tuyệt, đôi mắt đen của nó bổng chốc sáng lên.
Nó với anh trai rấtđẹp.
Ninh Tri suy xét, bây giờ có thêm Tiểu Tống Tụng, để nó ngủ cùng với Lục Tuyệt còn cô sẽ ngủ trên sô pha.
Nhưng Lục Tuyệt không đồng ý, hắn kiên trì muốn Ninh Tri ngủ cùng hắn.
Hắn đứng trước mặt của Ninh Tri, đôi mắt đen nhánh mông đợi mà nhìn cô, tóc mái của Lục Tuyệt vẫn còn ướt, ngoan ngoãn mà dán ở trên trán, lộ ra chút dễ thươռg khiến Ninh Tri mềm lòng.
Hắn vẫn chưa mở miệng cô đã đầu hàng.
Cuối cùng, ba người cùng nằm ở trên giường.
Tiểu Tống Tụng bị Lục Tuyệt đẩy sang phía bên phải, hắn cùng Ninh Tri nằm phía bên trái, hơn nữa hắn khôn khéo nói “Giường nhỏ, muốn ôm chị kỳ quái ngủ.”
Cơ thể của Lục Tuyệt ℭường tráng, ấm áp dán lên phía sau lưng Ninh Tri, tay hắn nhẹ nhàng khoác lên e0 của Ninh Tri, kho”e miệng lén lút cong lên, Ninh Tri không thể nhìn thấy đấy mắt hắn đều là ý cười.
Đầu của Lục Tuyệt kề sát cổ Ninh Tri, hơi nhướng lên, áp vào tai cô, hắn lẩm bẩm “Chị kỳ quái thơ๓.”
Vừa nói, hắn vừa không nhịn được hôn lên tai của Ninh Tri.
Lỗ tai của Ninh Tri ngay lập tức tê dại, cô nghiến răng nghiến lợi xoay người duỗi tay nhéo mặt của Lục Tuyệt, “Người xấu, có để cho người ta ngủ không?”
Lục Tuyệt rấtthành thật, “Không muốn ngủ, muốn hôn chị kỳ quái.”
“Không được, Tiểu Tống Tụng đang ở đây, không thể làm những chuyện không phù hợp với trẻ con” Ninh Tri đỏ mặt nói.
Lục Tuyệt chớp mắt, hắn xoay người, trực tiếp kéo chăn qua đầu Tiểu Tống Tụng, “Không được nhìn.”
Sau đó, hắn quay đầu, giống như hiến vật quý nói với Ninh Tri “Không nhìn thấy.”
Ninh Tri tức giận cười, cô cảm thấy Lục Tuyệt trở nên hư hỏng rồi.
Cô nhướng người, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi Lục Tuyệt, một bên tiêu hao một mặt trời nhỏ lấy thời gian tiếp xúc vật thật, kéo chăn trên đầu Tiểu Tống Tụng ra.
Lục Tuyệt nếm được vị ngọt, lòng tham lập tức nổi lên, hắn muốn nhiều hơn nữa nhưng Ninh Tri cười khanh khách che miệng hắn lại.
Đôi mắt của Tiểu Tống Tụng lại nhìn thấy được, nó nhìn thấy đôi mắt anh trai phát sáng mà nhìn lên phía trên, giống như đang nhìn bảo bối nào đó.
Nó thấy anh trai duỗi tay đi ôm bảo bối vô hình, nhưng mà hai tay của anh trai vồ hụt, cái gì cũng đều không bắt được.
Đôi mắt sáng ngời của anh trai bỗng dưng tối lại, hình như anh trai không vui.
Tiểu Tống Tụng không biết anh trai đang làm gì, nó nhìn thấy anh trai xoay người, đem đầu chôn vào gối ngủ, cả người đều u ám.
Tiểu Tống Tụng vươn tay, gắt gao túm lấy vạt áo của anh trai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận