Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh San cảm thấy có chút khó hiểu, chỉ mấy ngày không gặp cha mà thôi, vì sao mình có phản ứng khẩn trương hoảng loạn như vậy.
Không lâu sau người đàn ông đi đến cửa phòng cô, nhẹ nhàng nắm lấy tay nắm cửa, mở cửa phòng ra.
Cảm nhận được tiếng bước chân của cha dần tới gần, Minh San vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ, cô không biết vì sao mình phải giả vờ ngủ, tóm lại là không muốn mở mắt ra.
Sau đó cô nghe thấy người đàn ông nhỏ giọng gọi bên ở sát bên tai cô “Tiểu tổ tông?”
Mí mắt của Minh San giật giật, vẫn giả vờ ngủ.
Người đàn ông đột nhiên cười khẽ một tiếng, giống như lẩm bẩm “Nếu ngủ rồi, vậy cha lén thao trước một lần lại nói.”
Sau khi nói xong hắn đứng ở mép giường, bắt đầu cởi quần áo.
“Cha ”
Minh San cuống quýt mở to mắt, ngay sau đó thấy được gương mặt tươi cười của hắn gần trong gang tấc.
Đôi mắt của người đàn ông thâm thúy sắc bén, lúc này đang chứa đựng ý cười.
Thấy cô không giả vờ ngủ nữa, ý cười trong mắt Thích Kỳ Niên càng sâu, ngồi dậy tiếp tục cởi áσ khoác quân trang, cởi xong không cất hẳn hoi mà tiện tay ném lên ghế.
Minh San nhìn dáng vẻ này của hắn bàn tay không nhịn được nắm chặt chăn, vì che giấu hoảng hốt, cô chủ động mở miệng hỏi
“Sao cha lại tới đây vào lúc này?”
Thích Kỳ Niên tiếp tục cởi cúc áo sơ mi, nói
“Chạng vạng xong việc là tới đây, đường không dễ đi, suýt nữa khiến cha nôn ra.”
“Vậy… Vậy cha tới làm gì?” Cô do dự hỏi.
Thích Kỳ Niên dừng động tác lại, cúi người xuống lần nữa, hai tay chống lên mép giường từ trên cao nhìn xuống cô, nói
“Đặc biệt tới thao con.”
Gương mặt Minh San lập tức đỏ bừng lên.
Người đàn ông còn làm như có thật mà tiếp tục nói
“Tiểu tổ tông, mấy ngày không nhìn thấy con cha ăn không ngon ngủ không yên, con bồi thường cha thế nào đây?”
Minh San liếc hắn một cái, ngay sau đó quay mặt đi, nói “Không liên quan tới con.”
Hắn cười một tiếng, đột nhiên quỳ hai chân trên giường, xoa một lát lộ ra phía dưới nhô lên của hắn, kéo tay cô ấn lên chỗ nhô cao, nói
“Côn thịt của cha nhớ con nhớ đến sắp nổ mạnh, có liên quan tới con đúng không.”
Minh San xấu hổ đến mức toàn thân đều đỏ bừng lên, cô dùng sức rút tay về, nhanh chóng trốn cả người vào trong chăn, nói
“Không liên quan tới con ”
Thích Kỳ Niên một đường phong trần mệt mỏi đi tới bên này trêu đùa con gái, thần kỳ là tất cả mệt mỏi trên người đều biến mất sạch, cô giống y như linh đan diệu dược.

Bình luận (0)

Để lại bình luận