Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngôn từ xảo quyệt, cậu xem làm gì có ai lúc nào cũng mang theo món đồ kia, lại còn đang ở khu quân đội nữa.”
Nghiêm Kỷ bình thản, nắm lấy cằm cô: “Mấy đồ chơi kìa, không phải cậu chơi với chúng rất vui vẻ sao? Nắm lấy tôi mà run rẩy, còn cầu xin tôi cắm nó vào.”
Vừa thẹn vừa giận, Mộc Trạch Tê tức đến phát khóc. Anh không giày vò cô, cô có thể tự mình “không biết liêm sỉ” như thế sao!
Lúc mới đầu quả thật Nghiêm Kỷ muốn trả thù: “Cậu cố ý thì có, cậu muốn dạy dỗ đến khi tôi sợ mới thôi.”
“Biết rồi, hiểu rồi thì sau này đừng chạy linh tinh nữa, ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi là được.”
Nhìn Mộc Trạch Tê khóc đến nước mắt đầm đìa, Nghiêm Kỷ lại hôn. Môi Mộc Trạch Tê bị chặn lại, chỉ có thể khóc thút thít.
Sau khi trở về thành phố Z mới là khoảng thời gian khó khăn của Mộc Trạch Tê.
Bởi vì ngôi nhà lúc trước đã bán rồi, nhà cũ của nhà họ Mộc cách trường quá xa, đi đi về về mất rất nhiều thời gian. Mà Nghiêm Kỷ tuyệt đối không cho cô ở một mình, muốn cô chuyển đến biệt thự ở cùng anh.
Bây giờ Mộc Trạch Tê mới thật sự là người cô độc, đến một người chống lưng cũng không có. Nghiêm Kỷ càng không kiêng nể gì, hoàn toàn nắm Mộc Trạch Tê trong lòng bàn tay.
Nghiêm Kỷ lợi dụng cảm tình giữa ông nội nhà họ Mộc đã qua đời và bà nội nhà mình, nói với nhà họ Mộc là Mộc Trạch Tê ở thành phố Z sẽ được anh chăm sóc tận tình, đảm bảo cô an tâm thi lớn học.
Nhà họ Mộc cũng yên tâm, trừ bà cụ Mộc có chút tiếc nuối vì Vương Đại Bằng và Mộc Trạch Tê không ở bên nhau. Mẹ Vạn Dung thì lại rất vui vẻ.
Trong cuộc điện thoại ngắn ngủi, lời nào của Vạn Dung cũng là muốn nắm bắt cơ hội này để Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ gần gũi, lần nữa lôi đạo lý phụ nữ phải làm nũng, ngoan ngoãn trích trong ‘người phụ nữ hoa hồng’ ra dạy Mộc Trạch Tê.
Cậu chủ Nghiêm đứng bên cạnh cùng nghe điện thoại, Mộc Trạch Tê cười ngại ngùng, lại sắp xấu hổ phát khóc rồi, thật là biến đổi thất thường.
Mộc Trạch Tê chỉ có thể ậm ừ đáp lại cho có lệ, đã tiếp chuyện xong một người.
Đến khi bố Mộc nhận điện thoại, đầu bên kia vẫn yên tĩnh như thế, lâu sau mới nói một cậu: “Chăm sóc tốt bản thân.”
“Vâng, bố.”
Cúp điện thoại.
Nghiêm Kỷ dường như rất hài lòng với mấy đạo lý kia, hỏi cô: “Mấy đạo lý kia sao không thấy cậu dùng với tôi bao giờ.”
Đề cập đến Mộc Trạch Tê lúc trước: “Những đạo lý đấy chỉ có thể dùng lúc thân mật, mà lúc đó cậu quá lạnh lùng, quá xa cách, dùng sẽ chỉ phản tác dụng mà thôi.”
Nghiêm Kỷ nghĩ ngợi, có sao?
Mộc Trạch Tê ngẩng đầu nhìn, trong phòng mới lắp chiếc camera ba trăm sáu mươi độ mới. Bây giờ hình như dục vọng khống chế của Nghiêm Kỷ đã tới mức điên cuồng rồi.
Mộc Trạch Tê không biết Nghiêm Kỷ để ý cái gì, hay nói cách khác là đàn ông có ham muốn chiếm hữu sẽ để ý những gì? Con quỷ nhỏ trong lòng bỗng trỗi dậy, muốn nói gì đó để chọc tức anh.
Cô “lơ đãng” vén tóc, giống như bình thường nói chuyện phiếm nhắc đến những giả thuyết: “Nếu như lúc đó tớ không cố chấp như vậy, dùng mấy đạo lý kia theo đuổi công tử nhà giàu, có phải bây giờ đã thành công rồi không?”
Đôi mắt Nghiêm Kỷ trở lên lạnh lẽo khi nghe thấy vậy, lại không nghe lời rồi.
Tuy danh tiếng trong trường của Mộc Trạch Tê rất xấu, nhưng khuôn mặt, dáng người lại rất được bạn học yêu thích.
Nếu không phải Nghiêm Kỷ cố tình như vô ý tuyên bố chủ quyền, chỉ sợ bây giờ đã có vô số ong bướm vây quanh rồi.
Nghiêm Kỷ lấy món đồ chơi tình thú ra, Mộc Trạch Tê cảm thấy không ổn, đúng là không nên mồm nhanh hơn não mà!
Mộc Trạch Tê nằm ngửa trên giường không ngừng rùng mình, mồ hôi ướt đẫm bám trên gương mặt đỏ ửng của cô, chân tách rộng, từng đợt tinh dịch bắn vào tràn ra, trộn lẫn với dâm thuỷ làm ướt một mảng giường…
Nghiêm Kỷ lật ngược thân thể mềm nhũn của cô lại, hôn lên miệng nhỏ của cô, lần nữa đâm vào bên trong.
Lại vào trong rồi… “Ưm” Mộc Trạch Tê ưỡn eo thon lên không ngừng run rẩy, bất lực mà nức nở khóc. Cho dù ý thức đã rơi vào mơ hồ nhưng vẫn biết rõ không nên ở cùng Nghiêm Kỷ, chẳng phân biệt ngày đêm, thời gian, hoàn cảnh…
Nghiêm Kỷ ôn nhu hôn cái miệng nhỏ của cô tạo lên tiếng chụt chụt, hôn tới mức mê loạn. Dưới eo lại không hề lưu tình công kích thành trì, khiến cô liên tục đạt tới cao trào.
Côn thịt không ngừng khai phá mị thịt đang co rút trong cao trào không dứt, tấn công vào điểm G, quy đầu to lớn tàn nhẫn ma sát điểm G một cách vừa nặng nề vừa gấp gáp, bên trong huyệt nhỏ gắt gao co rút hút chặt lấy côn thịt.
Lúc hai người giao hợp, trong quá trình bộ phận sinh dục chà xát bên trong, khoái cảm theo đó cuồn cuộn tuôn trào.
“Bây giờ tôi còn lạnh lùng với cậu không?” Nghiêm Kỷ thở hổn hển hôn lên trán Mộc Trạch tê, côn thịt nóng hổi không ngừng ra vào.
Mộc Trạch Tê khóc thút thít không nói lên lời, hai chân ôm lấy eo Nghiêm Kỷ run rẩy, bên trong giống như bị thiêu đốt, cô bị đâm đến không ngừng chảy nước.
Thấy cô không trả lời, Nghiêm Kỷ càng đâm sâu hơn khiến cô cảm nhận sự tồn tại của bản thân càng rõ ràng hơn.
“Tôi còn xa cách với cậu không?” Nghiêm Kỷ vừa ngậm lấy vành tai đỏ ửng của cô mút lấy mút để, vừa đâm lút cán, giọng nói khàn khàn: “Hiện tại khoảng cách giữa chúng ta là số âm.”
Một lúc sau, cơ thể Mộc Trạch Tê căng thẳng cực độ, bởi vì cao trào đến mất hồn mà cần cổ trắng nõn ngẩng cao, cổ họng truyền đến âm thanh nũng nịu.
Nhìn Mộc Trạch Tê hết lần này tới lần khác nóng bỏng nở rộ dưới thân anh, Nghiêm Kỷ vô cùng thỏa mãn. Chỉ khi nắm chặt Mộc Trạch Tê trong tay, anh mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Bây giờ đã có được, sau này tuyệt đối sẽ không buông ra…

Bình luận (0)

Để lại bình luận