Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên đã đoán đúng. Bàng Kinh Phú đúng là đã yêu cô. Tất nhiên anh sẽ không giết cô, cho dù hành hạ cô thì cũng chỉ dựa vào tình dục để khiến cô thoi thóp. Chẳng qua chỉ là một lỗ tai chảy máu cũng khiến anh khẩn trương đến mức đưa cô đến bệnh viện để chăm sóc.

Đây không phải tương đương với việc anh tự mình vạch trần điểm yếu cho cô thấy sao.

Điền Yên ngủ một ngày, khi tỉnh lại vừa lúc là sáng sớm ngày hôm sau.

Y tá mang bữa sáng đến, Điền Yên ngồi trên giường ăn xong, đĩa thức ăn vừa mới được dọn xuống thì Bàng Kinh Phú đi vào.

Y tá nhanh chóng đẩy xe rời đi, tiện thể nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Bàng Kinh Phú ném cho Điền Yên một chiếc bật lửa, lọ dầu nhỏ và một cái tua vít.

“Rót dầu.”

Anh nói xong thì ngồi xuống chiếc ghế sô pha đối diện giường, chân này gác lên chân kia. Chiếc áo sơ mi tơ lụa màu xám nhạt, vừa vặn với bờ vai rộng của anh, tư thế thách thức thể hiện chủ quyền của mình đối với không gian này.

Chỗ cổ tay áo sơ mi xắn lên lỏng lẻo, để lộ một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ tinh xảo, dây đeo màu bạc toát lên vẻ khiêm tốn xa hoa, mang đến mùi vị cấm dục.

Điền Yên cầm bật lửa có bánh xe từ trên giường lên, trên vỏ có khắc hình đầu lâu.

Nếu cô nhớ không nhầm, đây là chiếc bật lửa cô đã bán cho anh khi còn làm việc ở cửa hàng tiện lợi.

Cô tháo con vít nhỏ ở phần đáy rồi rút hai tờ khăn giấy đặt bên dưới để dầu không chảy ra ngoài.

Sau khi đổ chất lỏng nhẹ hơn vào lỗ đổ dầu, cô ngước mắt lên liếc nhìn người đàn ông đang nhắm mắt dưỡng thần. Điền Yên lặng lẽ đổ dầu lên chiếc khăn giấy nhàu nát.

Chờ đến khi thấm ướt khăn giấy, cô mới bọc nó vào một tờ giấy khác rồi đặt dưới chăn.

Trong không khí nồng nặc mùi dầu gay mũi, Bàng Kinh Phú mở mắt ra, thấy Điền Yên đang vặn chặt ốc vít.

“Xong rồi Bàng tiên sinh.”

Bàng Kinh Phú đứng dậy bước tới, ném lọ dầu vào thùng rác cạnh giường rồi cầm bật lửa lên.

Tay Điền Yên phủ lên, ngón tay nhỏ nhắn nắm lấy mu bàn tay với các khớp xương nhô ra của anh. Dường như không ngờ tới cô sẽ chủ động, ngón tay Bàng Kinh Phú thả lỏng một chút, bật lửa lại rơi trở về trên chăn.

Điền Yên cố hết sức nắm chặt mu bàn tay của anh. Tay cô nhỏ hơn tay anh rất nhiều, không thể nắm giữ trọn lòng bàn tay của anh. Lòng bàn tay cô ấm áp phủ lên vết sẹo chạy từ ngón giữa đến cánh tay trên mu bàn tay anh.

Điền Yên ngoan ngoãn cúi thấp đầu.

Bàng Kinh Phú lấy lại tinh thần, nheo mắt lại, nhìn xem cô sắp giở trò gì.

“Anh có thể đừng bỏ lại em được không?”

Câu nói đầu tiên khiến người trang bị cảnh giác đầy đủ như anh loạn như tơ vò.

“Em xin lỗi, em hứa lần sau sẽ không bị thương nữa. Anh muốn làm em bao nhiêu cũng được, em sẽ không phản kháng. Chút vết thương nhỏ này em chịu đựng chút là được rồi. Anh đừng chê em phiền cũng đừng đưa em đến bệnh viện.”

Điền Yên ngẩng đầu lên, sợi tóc rối bù rủ xuống che lấp gò má cô, ánh mắt kiên trì lộ ra chút nôn nóng: “Lần sau em sẽ cố gắng phục vụ anh thật tốt, anh đừng bỏ rơi em. Anh thích gì thì em sẽ học, xin anh đó.”

Bàng Kinh Phú đã nghe thấy lời cầu xin của cô rất nhiều lần.

Bình thường đều là cầu xin cho người khác, hoặc cầu xin cho chính mình, xin anh dừng lại, xin anh đừng làm.

Mà đây là lần duy nhất cô thật lòng thật dạ xin anh đừng bỏ rơi cô.

Anh không khỏi hỏi, anh đã làm gì khiến cô cảm thấy anh không cần cô?

Có lẽ là do những câu chất vấn nói lẫy của anh dùng để ép cô lúc ở phòng tắm.

Bàng Kinh Phú rút tay ra, trở tay bóp cằm cô. Anh cố ý dùng sức, thấy cô đau nhưng cắn chặt hàm răng không lên tiếng. Một màn quật cường này lại chạm đến con tim mềm mại của anh.

“Chiêu này của em đúng là thử hoài không chán nhỉ, em cho là tôi sẽ bị em lừa gạt lần thứ hai sao? Em lấy đâu ra tự tin như vậy! Điền Yên!”

Điền Yên đau đến nghẹn ngào, hai tay nắm cổ tay anh năn nỉ: “Em không yêu cầu xa xỉ anh sẽ tin em, chỉ cần anh đừng bỏ rơi em!”

“Bàng tiên sinh, bây giờ anh là người duy nhất em có thể dựa vào. Em sẽ không rời khỏi anh. Trên người em không một xu dính túi, em cũng không muốn phản bội anh để quay lại với đoàn đội. Anh đi đâu thì em sẽ theo đó, em không cần danh phận. Anh cứ xem em như chỗ để trút giận bất cứ lúc nào, được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận