Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói tóm lại, Mông Cổ có thể chia làm ba phần lớn là Mạc Tây, Mạc Bắc và Mạc Nam.
Cát Nhĩ Đan lớn diện cho Mạc Tây, đối đầu với Đại Thanh, năm ngoái còn đánh nhau ì xèo, đương nhiên sẽ không liên hôn rồi.
Nhĩ Khách Mông Cổ ở Mạc Bắc, nơi đây rét lạnh khắc nghiệt, thái độ với Đại Thanh trung lập, nơi này cũng không phải nơi tốt để các công chúa gả đến.
Nội Mông Cổ ở Mặc Nam, từ xưa đến giờ luôn thần phục Đại Thanh, nhiều thế hệ liên hôn với Đại Thanh, cũng coi như là nơi vỗ mông ngựa tốt nhất để gả.
Đương niên Mạc Nam Mông Cổ cũng phân chia thành nhiều bộ lạc, Đại công chúa được gả đến bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm, Nhị công chúa được gả đến bộ lạc Ba Lâm, hai nơi này đều do Hoàng đế lựa chọn tỉ mỉ.
Đời trước, Đoan Tĩnh gả cho Ô Lương Hãn Cát Nhĩ Tang, cũng thuộc về Mạc Nam Mông Cổ, nhưng lại là bộ lạc Khách Lạt Thấm.
Từ dòng họ cũng có thể đoán ra một vài điều, ngạch phụ* của Đại công chúa và Nhị công chúa đều mang họ Bác Nhĩ Tế Cát Đặc, có quan hệ họ hàng cùng với Hiếu Trang Thái Hoàng thái hậu, ngạch phụ của nàng đương nhiên không bằng họ.
(*):Ngạch phụ có nghĩa là con rể quý tộc. [ Còn gọi là ngạch phò nha mn . Search trên google ngạch phò dễ ra hơn.]
Mặc dù nơi gả đến không sánh bằng Đại công chúa và Nhị công chúa, nhưng ngẫm nghĩ cũng có thể coi đó là ân đức của Hoàng thượng.
Xét đến thân thể mảnh mai của nàng, cũng không gả nàng đến Mạc Bắc.
Bằng không có lẽ nàng cũng sống không đến năm ba mươi bảy tuổi đã hương tiêu ngọc vẫn.
Có điều, Tứ công chúa không có vận khí tốt như vậy, sau cuộc họp đồng minh này, Hoàng đế sẽ thu nhận toàn bộ Mạc Bắc Mông Cổ, cải tạo dựa theo Mạc Nam Mông Cổ.
Để củng cố kết nối chính trị cùng với Mạc Bắc Mông Cổ, chắc chắn hắn sẽ áp dụng cách liên hôn đơn giản và hiệu quả nhất.
Mà bộ lạc mạnh nhất Khách Nhĩ Khách Mông Cổ chính là bộ lạc Thổ Tạ Đồ Hãn, quận vương Bác Nhĩ Tế Cát Đặc Thị Đa Bố Đa Nhĩ Tế cũng trở thành đối tượng liên hôn tốt nhất.
Danh xưng “Hải bạng công chúa” quyền khuynh Mạc Bắc của Tứ công chúa cũng có kể từ sau khi được gả cho hắn.
Đoan Tĩnh nghĩ đến đây thì cảm thấy hoảng hốt, nếu lần này tất cả người trong Mông Cổ đều đến tham dự cuộc họp đồng minh này, vậy nàng có khả năng sẽ nhìn thấy phò mã Ô Lương Hãn đời trước của mình, Tứ công chúa cũng rất có khả năng sẽ nhìn thấy ngạch phụ Đa Nhĩ Tế đời trước của muội ấy.
Đoan Tĩnh nhanh chân chạy đến lều của Tứ công chúa, nàng không có bất kỳ cảm giác nào với Ô Lương Hãn ở đời trước, đời này cũng sẽ không để bụng.
Nhưng đối với Tứ công chúa, mặc dù đời trước muội ấy gả cho Đa Nhĩ Tế sống cuộc sống rất hạnh phúc, sinh được bốn trai một gái, nhưng làm bằng hữu, nàng vẫn nên nhắc nhở muội ấy một chút.
“Công chúa, ngài đi đâu vậy? Đi chậm một chút đừng để bị ngã.” Đoan Tĩnh đột nhiên chạy đi nơi khác, Lục Y vội vàng chạy theo, lo lắng nói.
“Lục Y, ngươi đi giúp Hồng Tụ sắp xếp lại hành lý đi. Yên tâm, ta không ra khỏi ngự doanh, chỉ tìm Tứ công chúa chơi đùa thôi.” Đoan Tĩnh tùy ý xua tay, chạy về phía doanh trướng của Tứ công chúa.
Doanh trướng của Đoan Tĩnh được âm thầm sắp xếp ở phía sau hành cung của Hoàng đế, khoảng cách rất gần.
Từ chỗ này đến chỗ Tứ công chúa hơi xa một chút.
Chân Đoan Tĩnh đạp lên lớp cỏ mềm như nhung, thoải mái vui vẻ đến nói không nên lời.
Bầu trời thảo nguyên xanh thăm thẳm, mây trắng lượn lờ, trong hơi thở còn ngửi được mùi cỏ xanh. Lều của Tứ công chúa gần ngay trước mắt, bước chân của Đoan Tĩnh càng lúc càng nhanh hơn.
Ai ngờ, vừa vòng qua một cái lều, đã đụng ngay vào một nữ tử xa lạ.
Đoan Tĩnh bị bất ngờ, ngã ngồi xuống mặt đất.
Nữ tử kia hơi lùi lại một bước, nhưng không ngã xuống.
“Ngươi là ai?” Nữ tử kia kiêu ngạo lên tiếng chất vấn Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh ngẩng đầu nhìn lên, một thiếu nữ xinh đẹp mặc trang phục Mông Cổ màu đỏ, chân đi ủng da dê, eo dắt roi da trâu, đầu cắm đầy những trang sức bằng san hô màu đỏ hiện ra trước mắt nàng.
Một nam tử Mông Cổ cao lớn kế bên nàng ta đang dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn nàng chằm chằm.
Đoan Tĩnh vội vàng đứng dậy xin lỗi, “Ngại quá, do ta đi quá nhanh. Ta là…”
“Xin lỗi có tác dụng sao?” Nữ tử kia ngắt ngang lời Đoan Tĩnh, nàng ta rút cây roi từ bên hông ra, thuận thế quất xuống mặt đất.
Tiếng roi xé gió vun vút, Đoan Tĩnh sợ đến mức cả khuôn mặt nhỏ trở nên trắng bệch.
“Bảo Lặc Nhĩ! Dừng tay!” Nam tử kia kéo lại roi của nữ tử.
“A ha, huynh làm gì?”
Theo tiếng Mông, a ha có nghĩa là ca ca, lúc này Đoan Tĩnh mới biết quan hệ của hai người.
Bảo Lặc Nhĩ không phục, buồn bực nói, “Cùng lắm chỉ là một nữ nhân bên cạnh Hoàng đế Đại Thanh mà thôi, muội sẽ gả cho ngài ấy, chẳng lẽ muội không thể giáo huấn hồ ly tinh bên người ngài ấy trước à? Huynh nhìn dung mạo của ả ta coi! Có phải hồn của huynh cũng bị câu đi rồi đúng không?”
Đoan Tĩnh nghe vậy thì giật mình, thiếu nữ này vậy mà muốn gả cho Hoàng đế?
“Câm miệng!” Nam tử kia hung hăng trừng mắt với thiếu nữ kia một cái, sau đó thỉnh tội với Đoan Tĩnh, “Ta tên là Bác Nhĩ Tế Cát Đặc Đa Bố Đa Nhĩ Tế, tổ phụ của ta là Thổ Tạ Đồ Hãn Sát Hồ Đa Nhĩ Tế, đây là đường muội của ta, Bảo Lặc Nhĩ. Hôm nay chúng ta đi theo tổ phụ đến đây bái kiến A Mộc Cổ Lãng Hãn, bọn họ có chuyện quan trọng Muốn trao đổi, cho nên ta và muội muội mới đi dạo ở bên ngoài.”
A Mộc Cổ Lãng Hãn là tên Mông Cổ của Khang Hi.
Đoan Tĩnh vừa nghe đã hiểu, vị nam tử Mông Cổ thân hình cao lớn, mặt mày thâm thúy trước mặt vậy mà lại là ngạch phụ tương lai của Tứ công chúa.
“Xin hỏi cô nương là?” Đa Nhĩ Tế nhìn chằm chằm Đoan Tĩnh, trong lòng phỏng đoán thân phận của nàng.
Nhìn từ cách ăn mặc, nàng hẳn là nữ như của Hoàng đế Đại Thanh, chứ không phải là nữ nhân của hắn.
Đoan Tĩnh nhìn Đa Nhĩ Tế, thấy ánh mắt của hắn đoan chính, cử chỉ hào phóng, ngoại trừ ánh mắt tò mò khiến nàng hơi mất tự nhiên ra, thật ra dáng vẻ của hắn cũng coi như đường hoàng, tuấn tú lịch sự.
Nàng lễ phép đáp lời, “Ta là Tam công chúa của Đại Thanh.”
Đa Nhĩ Tế bừng tỉnh lớn ngộ, liên tục xin lỗi, “Ngại quá, muội muội này của ta bị tổ phụ nuông chiều quá mức.”
“Bảo Lặc Nhĩ, còn không mau xin lỗi?” Đa Nhĩ Tế ra hiệu bằng mắt với Bảo Lặc Nhĩ.
Bảo Lặc Nhĩ không tình nguyện tiến lên xin lỗi, “Xin lỗi, ta không biết ngươi là nữ nhi của Hoàng đế Đại Thanh.” Hôm nay nàng ta đi theo tổ phụ yết kiến Hoàng đế Đại Thanh, vốn dĩ nàng ta muốn nghe theo ý của tổ phụ, gả cho nhi tử của Hoàng đế Đại Thanh.
Ai ngờ còn chưa kịp gặp nhi tử của Hoàng đế, Bảo Lặc Nhĩ đã lập tức bị long uy của Hoàng đế làm cho mê mẩn, khí thế không giận tự uy thuyết phục.
Tổ phụ được vạn người ở Khách Nhĩ Khách kính phục của nàng ta, thế mà cam tâm tình nguyện quỳ rạp trước mặt nam nhân kia.
Nữ tử thảo nguyên trời sinh ái mộ kẻ mạnh, trong nháy mắt Bảo Lặc Nhĩ dâng lên lòng chiếm hữu, nàng ta hạ quyết tâm, sau đó sẽ khuyên tổ phụ gả nàng ta cho Hoàng đế Đại Thanh.
So với đám hoàng tử còn chưa mọc đủ lông đủ cánh, nàng ta càng thích vị Hoàng đế bễ nghễ đứng trên vạn vật này.
Ai ngờ ngay sau đó lại đụng phải Đoan Tĩnh, Bảo Lặc Nhĩ vẫn luôn tự xưng là đóa hoa đẹp nhất trên thảo nguyên, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Đoan Tĩnh, nàng ta lập tức cảm thấy xấu hổ.
Lòng ghen tị khiến nàng ta kiếm cớ, không màng tất cả muốn phá hủy khuôn mặt của Đoan Tĩnh.
Cũng may Đa Nhĩ Tế còn nhớ rõ họ đang ở đâu, kịp thời ngăn cản nàng ta lại.
Hiện giờ Bảo Lặc Nhĩ cảm thấy hơi may mắn, nàng ta còn muốn gả cho Hoàng đế, thế mà suýt chút nữa đã đắc tội với nữ nhi của hắn.
Đoan Tĩnh mỉm cười, không bình phẩm gì với lời xin lỗi không chút chân thành nào của Bảo Lặc Nhĩ.
“Kiểu Nhi?”
Đoan Tĩnh nghe tiếng gọi thì quay lại.
Thấy Tứ công chúa đang đứng ở cạnh chiếc lều không xa, vẻ mặt vui sướng nhìn về phía nàng, “Lúc nãy muội nghe tiểu cung nữ bên cạnh nói thấy tỷ ở bên ngoài lều của muội, muội còn không tin. Sao tỷ lại đến đây tìm muội?”
Tứ công chúa vừa nói vừa nhanh chân đi đến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận