Chương 137

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 137

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ma ma kia không thèm để ý nói “Mỗi người đều nghĩ như vậy, lão tỷ tỷ, ta chẳng qua chỉ nói ra thôi, lại nói ta đã tầm tuổi này, bị tống cổ đến nơi này, còn có thể sống bao nhiêu đâu, chẳng qua sống một ngày thì tính một ngày, có thể ăn thì ăn một chén, có thể nói liền nói thật thoải mái. Bây giờ lại đang ở ngoài cung không buông thả chút, chờ vào cung lại bắt đầu chịu khổ.”
Lại thở dài “Đáng thươռg Đại công chúa, đầu thai tới nhà thiên gia mẫu thân lại không được sủng ái liên quan đến hàng năm nàng cũng không xuấthiện ở trước mặt bệ hạ được mấy lần, bệ hạ đối với nữ nhi này cũng không thươռg. Nghe nói sau khi mẹ con các nàng mất, bệ hạ cũng chỉ ra thánh chỉ để người làm tang lễ thôi. Ta còn muốn nói còn không bằng đầu thai ở nhà nghèo tɾong dân gian đâu, ít nhất có thể được hưởng chút yêu thươռg.”
Ma ma canh cửa nói “Càng nói càng kỳ cục, chuyện của các chủ tử chúng ta không được nghị luận. Trong cung nhiều chuyện kỳ quái xảy ra chẳng phải tối qua còn có hay sao.” Nói xong hướng bên tɾong màn bĩu môi một cái, thấy một đoàn ma ma đã cơm nước xong lại đây liền lôi kéo ma ma kia đi dùng đồ ăn sáng.
Hộ Nghi lẳng lặng lắng nghe, tay sờ lên bụng nhỏ, trầm tư không nói gì.
Trong trướng lúc này thật sự gian nan, Hộ Nghi cảm thấy bản thân đã trải qua vô số chuyện không tốt, bây giờ cũng chỉ không ăn sáng một buổi thôi.
Bên tɾong trướng mấy nữ quan còn lại tụ tập ở bên thêu thùa may vá, thấy giờ cơm trưa sắp tới rồi nhanh chóng sôi nổi thu dọn đồ tránh cho lát nữa đồ bị vấy bẩn.
Chẳng qua thời gian đợi cơm trưa thật dài, bên ngoài đột nhiên nhốn nháo thanh âm ồn ào mơ hồ truyền đến. Mọi người tɾong trướng đều tò mò nhưng cũng không dám đi ra ngoài.
Chờ tới giờ ngọ chính bốn khắc khoảng hơn 12 giờ đã cách thời gian dùng bữa trưa khá xa đều không thấy người đưa đồ ăn lại đây, chúng nữ quan không khỏi sôi nổi biến sắc, thấp giọng oán giận “Bên ngoài cũng không biết xảy ra chuyện gì, bên thiện phòng chỉ sợ lại quên nơi này của chúng ta rồi ”
Có một nữ quan thở dài “Chúng ta nào có địa vị gì để lên mặt đâu, nịnh hót bên này lại không có chỗ tốt, bọn nô tài này mải nịnh hót quý nhân mới có chỗ tốt đương nhiên sẽ chậm trễ bên chúng ta rồi.”
Đang ở một chỗ càu nhàu, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài tiếng vó ngựa người đi kẻ lại, có người ở trên ngựa luôn miệng hô to “Mau ra khỏi màn trướng Những người đang tɾong trướng mau chạy ra ngoài Thượng thiện phòng ở phía tây bắc gặp hoả hoạn, lúc này lửa cháy hung hiểm, mọi người lập tức ra bên ngoài đến nguồn nước chỗ phía nam mau đi.”
Nghe được tin tức hoả hoạn mọi người tɾong trướng tất cả đều sợ tới mức hoa dung thất sắc, không khỏi một đám xông ra ngoài.
Hộ Nghi đi theo ra tới bên ngoài, quả nhiên thấy phía tây bắc ánh lửa phập phùng, khói đen tràn ngập, những người ở bên kia liều mạng dập lửa. Nhưng mùa thu khô hanh trên thảo nguyên lại không nhiều nước, cỏ cây khô khốc, lửa lại bắt nguồn từ thiện phòng vật bên tɾong đa số bắt lửa lúc này đều trở thành vật tiếp thêm thế lửa, lại có gió nam thổi tới, giờ phút này ánh lửa chẳng những được dập còn có vẻ càng ngày càng nghiêm trọng hơn.
Canh giờ này là giờ thiện phòng chuẩn bị cơm trưa, chỉ sợ lúc hoả hoạn bên tɾong có rấtnhiều người đang làm việc. Một khi hoả hoạn người bên tɾong chỉ sợ chạy không kịp, bên tɾong tiếng kêu cứu thảm thiết vang vọng, thậm trí mơ hồ còn truyền đến bên này.
Nhóm nữ quan màn trướng ở phía tây nam bãi săn Bình Khê, cách thiện phòng phía tây bắc không xa. Lúc này tɾong lòng mỗi người đều cảm thấy bất an, theo phân phó hướng về phía nam chạy như điên.
Tình hình hoả hoạn càng hung hiểm, ngay cả Vũ Lâm Vệ đang canh phòng nghiêm ngặt ở ranh giới bãi săn đều phân ra một nhóm tới bên này hỗ trợ dập lửa.
Bên ngoài nhân tâm hoảng sợ, nơi nơi đều là cung nhân chạy tán loạn tóc tai lộn xộn chạy qua chạy lại cùng với đủ loại tiếng kinh hô, nhất thời bên ngoài loạn thành một đoàn.
Hộ Nghi đi theo chạy hơi cách xa, bỗng nhiên một cái ý tưởng không thể tưởng tượng đột nhiên thoáng hiện tɾong đầu, làm nàng tức khắc đứng thẳng bất động tại chỗ, nhịp tim bang bang nhảy dựng lên, kịch liệt như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực.
Nữ quan không cho phép sinh dục, lại qua mấy tháng bụng nàng cũng giấu không được, đến lúc đó một chén canh phá thai, nàng giữ cũng không được.
Trừ phi hiện tại nàng chịu nói rõ cho Yến Tề Quang biết nàng đang mang thai nhưng một khi sinh hạ ra, đứa bé cũng không được phụ thân yêu thươռg. Đừng nói đến nàng căn bản khó có khả năng tự mình nuôi nấng, cho dù nuôi dưỡng được hài tử tɾong cung đều dễ dàng chết non giống như Đại công chúa vậy. Cho dù mẹ đẻ tự mình nuôi dưỡng tỉ mỉ đã sống đến bảy, tám tuổi, nói chết liền chết đi, như vậy sao nàng có thể an tâm?
Vấn đề này từ ngày hôm qua vẫn luôn quanh quẩn tɾong lòng nàng, bỗng nhiên trước mắt lại hiện ra một hướng đi.
Đây giống như cơ hội ngàn năm có một.

Bình luận (0)

Để lại bình luận