Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mọi người gặp phải tình cảnh này, có người thở dài, có người phẫn nộ, có người hối hận, sau đó tầm mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Yến Tuyền.
Chỉ có một mình nàng khỏe mạnh, vẫn xinh đẹp như hoa như cũ, trên dưới toàn thân vẫn lành lặn.
Mọi người đều có suy nghĩ khác nhau, đột nhiên, trên gương hiện ra mấy dòng chữ bằng máu.
“Có một ác quỷ đã trà trộn vào trong đám người các người, tìm và giết được ác quỷ sẽ có thể ra ngoài.”
Trong nháy mắt, mọi người đều trở nên cảnh giác với những người xung quanh, cũng nghi ngờ đối phương chính là con quỷ kia. Đột nhiên, không biết ai đã nói một câu: “Ta thấy nàng chắc chắn là quỷ!”
Người kia chỉ vào Yến Tuyền.
“Mỗi người chúng ta đều cụt tay cụt chân, cửu tử nhất sinh mới đến được nơi này, sao một nữ tử nhỏ bé như nàng lại chẳng mảy may tổn hại gì hết cơ chứ?”
Lời này vừa nói ra cũng được vài người hùa theo, ai nấy cũng đều xắn tay áo lên, muốn bắt Yến Tuyền lại, hoàn toàn quên mất lúc nãy Yến Tuyền vừa mới dẫn bọn họ thoát khỏi cửa đầu tiên.
Có vài người vẫn còn nhớ đến điểm tốt của Yến Tuyền, giúp nàng cãi lại: “Nếu không có vị cô nương này, chúng ta vẫn còn đang lau gương đấy.”
“Đây chính là điểm thông minh của nàng, khiến chúng ta mang ơn nàng trước, như vậy sẽ không nghi ngờ nàng.”
Hai nhóm người tranh luận với nhau, chỉ có Yến Tuyền là không nói gì, nàng vẫn bình tĩnh nhìn họ, tựa như những chuyện họ nói chẳng liên quan gì đến nàng cả.
Yến Tuyền tìm kiếm cây sáo quỷ bên trong tay áo, có cây sáo quỷ trên tay sẽ rất dễ dàng phân biệt được đâu là người đâu là quỷ, nhưng nàng cũng không dùng, nàng biết ở nơi này không có quỷ, trong lòng mọi người mới có quỷ.
Dụng tâm như gương. Đây là câu nói trong [Ứng Đế Vương – Trang tử].
Bậc chí nhân dụng tâm như chiếc gương soi, chẳng mong chờ cũng chẳng nghênh đón ai hay vật gì. Phản chiếu người hay vật trước nó, nhưng nó không lưu giữ các hình ảnh đó. Ý là nội tâm của “chí nhân” có tu dưỡng cao tựa như một chiếc gương, thái độ đối với mọi thứ bên ngoài đều chẳng nghênh chẳng đón, người đến thì phản chiếu, người đi rồi cũng chẳng cần lưu giữ.
Đây chính là cách phá giải ở cửa này, có điều bọn họ quét bụi quá lâu, đã quên đi chữ bên trên cổng thành từ lâu, chỉ thấy được những chữ trên gương, một khi đã tin, trong lòng bọn họ có sự độc ác và họ cũng sẽ biến thành quỷ.
Sự yên lặng của Yến Tuyền khiến cho những người nói giúp nàng cũng trở nên hoài nghi. Mọi người dồn dập quay lưng lại với nàng, có người còn cầm pháp khí trên tay đánh về phía Yến Tuyền.
Yến Tuyền không tránh không né, bị đánh một cái, sau đó lên tiếng: “Ta tìm được quỷ rồi.”
Yến Tuyền nói ra suy nghĩ của mình, mọi người quay sang nhìn nhau, chậm rãi yên tĩnh lại, sau đó tất cả tấm gương đều biến mất, chỉ còn lại duy nhất một chiếc gương nhỏ.
Quỷ trong lòng đều đã bị diệt cả rồi.
Đám người tề tụ đến trước chiếc gương duy nhất, có người hỏi: “Qua ải rồi chưa? Bây giờ phải làm thế nào?”
Vào lúc mọi người đang bàn tán ầm ĩ, trong gương đột nhiên nổi lên gợn sóng như nước, bên trong xuất hiện một Tiên đồng, đám người thấy thế thì cùng quỳ xuống hành lễ.
Yến Tuyền đứng yên không nhúc nhích, Tiên đồng cũng không trách tội, nói: “Gương Hỗn Nguyên có thể phân biệt âm dương, phân biệt quỷ quái, có thể báo trước chuyện tương lai, từ trong gương sẽ biết được Giang Nam sẽ có lũ lụt và Tây Bắc sẽ có lớn hạn sau tháng ba. Các ngươi chỉ có thể đến một nơi để cứu người, các ngươi muốn đến nơi nào để cứu giúp trước tiên?”
Chuyện này… Tất cả mọi người đều có chút khó xử, tựa như chọn nơi nào cũng phải nhưng cũng lại không phải.
Yến Tuyền suy nghĩ, đứng ra bảo: “Ta chọn cứu bản thân trước, cứu hàng trăm lệ quỷ bên trong gương Hỗn Nguyên này trước.”
Chuyện sau tháng ba cứ để sau tháng ba rồi hẳn nói, việc cấp bách là cứu chính mình và những người trước mắt.
“Hả? Sao lại phải cứu những lệ quỷ này hả?”
“Vì sao lại không cứu chứ? Không phải dù là pháp hội Thủy Bộ của Phật gia hay là Đạo gia đều là vì siêu độ cho vong hồn hay sao? Chẳng lẽ lệ quỷ bên trong gương Hỗn Nguyên không xứng đáng được siêu độ giải cứu ư?”
Yến Tuyền tìm tòi cây sáo quỷ bên trong tay áo, đây là thứ Mộ Vân tặng cho nàng. Trên đoạn đường đến núi Bình Phong này của nàng được Trương Thư Nhan cùng bầu bạn, còn cả Hoàng Tú Đào, An Nhiêu, Chúc Trúc Thu, Lưu Xuân Đài, Triệu Đình Nghiệp, Ngôn Tất Giản,…
Bọn họ đều là quỷ, phần lớn đều là lệ quỷ, vô cùng hung ác trong mắt người trên thế gian, nhưng dường như họ cũng chưa gây ra tội ác tày trời, bọn họ cũng có quyền được cứu rỗi, không đáng phải bị cầm tù trong gương vĩnh viễn.
“Một khi thả bọn họ ra, gương Hỗn Nguyên sẽ biến thành một tấm gương bình thường, thế này cho dù ngươi có lấy được cũng vô dụng.”
“Vô dụng thì vô dụng thôi.” Yến Tuyền nhún vai, nàng vốn cũng chẳng vào đây vì gương Hỗn Nguyên, không hề có chấp niệm với thứ này, có thể tay chân lành lặn ra ngoài đã xem như cảm ơn trời đất rồi.
Yến Tuyền vừa nói ra lời này, lập tức có người phản bác nàng, bảo thả lệ quỷ ra ngoài sẽ gây nguy hại cho nhân gian.
Yến Tuyền nhìn người nọ một cái, cũng chẳng để ý nhiều, sau dụng tâm như gương còn có một câu là vạn vật hòa xuân mà.Đây là câu nói trong [Đức Sung Phù – Trang Tử].
Khiến ngày đêm trôi mãi không ngừng, cùng vật vui xuân, là điều được sinh ra từ trong trái tim con người. Nghĩa là đối xử với chúng sinh vạn vật giống như không khí hài hòa mùa xuân, ấm áp và có sức sống.
Vạn vật đều có linh hồn, chúng sinh bình đẳng, lệ quỷ cũng do người hóa thành, đều là chúng sinh có tình cảm, cũng nằm trong sáu ngã luân hồi, không cứu chúng sinh trước mắt, đi cứu chúng sinh vào tháng ba, vậy được tính là gì đây?
Mặc kệ những người khác nói thế nào, cuối cùng đồng tử trong gương cũng vẫn nhận lời Yến Tuyền, đáp lại: “Chúng ta phụng mệnh tìm kiếm ngàn năm, cuối cùng cũng tìm được người hữu duyên với gương Hỗn Nguyên rồi, cứ theo ý ngươi đi, thả hết tất cả lệ quỷ ở Kính Thành ra.”
Tiên đồng nói xong, từ trong gương lóe lên một luồng sáng vàng, chói lóa đến mức khiến người ta không thể mở mắt, mọi người đành phải nhắm mắt lại, Yến Tuyền cũng thế.
Đột nhiên, Yến Tuyền chỉ cảm thấy eo bị siết chặt, bị ai đó kéo vào trong lồng ngực, nàng vô thức mở mắt nhìn lại, không phải Tống Thanh Dương thì còn ai nữa.
“Biểu ca!” Yến Tuyền cực kỳ vui mừng, cũng vòng tay ôm lấy eo hắn, mặc kệ lúc này có bao nhiêu người nhìn.
Những người khác cũng đều ra ngoài, người thì mất tay người thì mất mắt, trông còn giống quỷ hơn là quỷ nữa.
Kính Trung Khách nhìn toàn bộ xung quanh, không thể tin nổi khi trông thấy Yến Tuyền xuất hiện nguyên vẹn. Nhưng còn chưa đợi hắn ta hỏi thì gương Hỗn Nguyên trong tay đã tự bay vào trong tay Yến Tuyền, cắt ngang cảnh mặn nồng giữa Yến Tuyền và Tống Thanh Dương.
Bọn lệ quỷ cũng đều bước ra, đứng chật cả căn phòng, vốn định nói lời cảm tạ Yến Tuyền, nhưng chúng lại sợ Tống Thanh Dương bên cạnh nàng nên đành phải đứng xa xa bái tạ.
Có con quỷ trong đó cố chịu sát khí trên người Tống Thanh Dương bước đến bên cạnh Yến Tuyền, dâng lên một cây trâm, là cây trâm Yến Tuyền đã dùng để đổi lấy tấm gương với hắn ta vào lúc trước.
Yến Tuyền cảm ơn hắn ta, cài cây trâm lên trên đầu, sau đó nói: “Các ngươi không được đi, đợi đến pháp hội Thủy Bộ đã.”
Thời gian trong Kính Thành khác với thời gian ở hiện thực, Yến Tuyền qua cửa ải nhanh chóng, từ lúc vào đến lúc ra chẳng qua chỉ hai canh giờ, đúng vào lúc hoàng hôn chuyển sang đêm tối. Lúc này, có rất nhiều ma quỷ đều đến, cùng với một số được nàng thả ra, cả núi Bình Phong chật ních quỷ, cũng chỉ có vị trí bên cạnh Tống Thanh Dương là nơi duy nhất còn trống.
Kính Trung Khách bước lên phía trước, đang muốn nói một câu với Yến Tuyền thì lập tức bị Tống Thanh Dương đứng chắn ở trước mặt. Lúc này, Yến Tuyền mới chú ý đến mặt mũi bầm dập của Kính Trung Khách, không cần phải nói, nhất định là do Tống Thanh Dương đánh.
“Ngươi đã vượt qua bài kiểm tra, ta cũng không nói thêm gì nữa, theo ta cùng đi bái tổ sư gia nào.” Kính Trung Khách nói với Yến Tuyền ở sau lưng Tống Thanh Dương.
“Tổ sư gia là ai?”
“Hỗn Nguyên lão tổ, hay thường gọi là Thái thượng lão quân.”
“Không cần, tấm gương này ta cũng không cần.” Yến Tuyền nhanh chóng trả lại gương Hỗn Nguyên cho hắn ta.
Kính Trung Khách vô cùng khó hiểu vì sao nàng lại không muốn bái sư, có biết bao nhiêu người muốn bái làm học trò của Hỗn Nguyên lão tổ còn không được đây này.
“Ta chỉ làm chút việc thiện đủ với khả năng của mình, chỉ muốn sống thật tốt, cũng chẳng muốn gánh vác trách nhiệm lớn lao gì đó đâu, bảo bối này của ngươi vẫn nên giữ lại cho người lợi hại hơn đi.”
Trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí, cứ nhìn Cảnh Vương xem trọng Kính Trung Khách như thế nào là có thể rõ, bảo bối này nhất định không hề đơn giản, người thường vô tội, mang ngọc có tội, nàng cũng không muốn bị Cảnh Vương để mắt đến vì lý do đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận