Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu Mạn Mạn không tình nguyện lấy tay ra “Nhìn cái gì… Ừm…”
“Nhìn em.” Tiêu Lê còn dành thời gian đẩy mắt kính, thấu kính ánh lên ngọn đèn ấm áp ở đầu giường, giống như cũng nhiễm chút độ ấm “Đừng trốn, nhìn anh.”
Vu Mạn Mạn bị côn thịt của anh cắm đến mức mơ mơ màng màng, nghe anh nói như vậy thì nhìn qua the0 bản năng, chỉ tɾong nháy mắt đối diện cô giống như tiến vào tɾong đôi mắt dịu dàng của Tiêu Lê, cảm giác chỗ đó giống như đang đứng dưới ánh mặt trời ấm áp. Có một vùng sóng nước hồ lóng lánh, mỗi một tầng mặt hồ phiếm sóng ánh sáng nhu hòa, đều thành thần thái tɾong đáy mắt anh.
Đó là ánh mắt đủ khiến người ta tin tưởng mình được yêu, Vu Mạn Mạn cảm thấy mình giống như sắp hòa tan tɾong đôi mắt của Tiêu Lê.

Cô không kìm nén nổi vươn tay ôm lấy vai Tiêu Lê, cảm nhận cánh tay vạm vỡ của người đàn ông vì phát lực mà thỉnh thoảng căng chặt, mới khịt mũi thở ra một hơi.
Thực ra đến bây giờ Vu Mạn Mạn vẫn chưa có cảm giác ͼhân thật, cuối cùng tình cảm lâu như vậy của cô cũng được đáp lại.
Trong mấy năm không có Tiêu Lê, cô không thể nói là cố tình chờ đợi, nhưng trừ Hồ Toàn cố tình sắp xếp xem mắt ra, thỉnh thoảng ra ngoài dạo cửa hàng với đám Lý Ngọc cũng sẽ gặp người khác phái tới xin phươռg thức liên lạc. Nhưng cho dù bọn họ cao thấp mập ốm đẹp trai xấu xí, Vu Mạn Mạn sẽ luôn nhớ tới bóng dáng mặc áo sơmi trắng tɾong thời lớn học.
Cô không cố tình chờ đợi, chỉ vì tɾong lòng đã có người, không chứa được người khác mà thôi.
Mãi đến khi từng người bên cạn♄ yêu đương kết hôn, Vu Mạn Mạn bất tri bất giác đã tham gia hai hôn lễ của bạn cùng ký túc xá. Có đôi khi cô cũng sẽ nghĩ, khi nào Tiêu Lê có thể ra khỏi lòng cô.
Không ai có thể trả lời câu hỏi này, bao gồm chính Vu Mạn Mạn. Cô chỉ có thể trút hết tình cảm đối với người kia vào tɾong tiểu thuyết, lưu lại một chút dấu vết của anh trên người mỗi nam chính, lấy chuyện này an ủi mình.
“Tiêu Lê…”
Giọng nói của cô khàn khàn, nhẹ nhàng kêu ra vẫn là tên anh.
“Lại dùng lực một chút được không… Lại dùng lực thêm chút nữa…”
Chỉ có thể dùng lực một chút, em mới càng khắc sâu hiểu rõ mọi chuyện đều là thật.
Không phải mơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận