Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người hắn chẳng khác gì vũng bùn , hắn chưa bao giờ tiếp xúc thiếu nữ linh khí sạch sẽ như cô vậy , lúc này thật cẩn thận thật cẩn trọng, chỉ mong chính mình đừng làm bẩn tâm của cô , cam tâm tình nguyện cúi đầu xưng thần với cô .

Nước miếng ngọt ngào hòa tan với vị đau đớn của vết thương trên miệng , hắn thỏa mãn rời khỏi đầu lưỡi nàng , cảm nhận chút dư vị còn sót lại trong nước bọt .

“Tôi vĩnh viễn đều sẽ không quên nụ hôn này.” Hắn nói.

Rina khủng hoảng , tự hỏi tại sao hắn lại nói ra loại lời nói này .

Cô biết 308 thực sự thông minh , miệng vết thương đánh vào nơi nào của hắn cũng rất rõ ràng , có thể nói ra những lời này , chỉ sợ chính hắn cũng đã sớm biết .

“Ô…… Ô, ô.”

” Đừng khóc , đừng khóc a , tôi không cố ý làm em khóc , cùng lắm là so với thường ngày thích khi dễ em một chút mà thôi. ”

Nói xong , hắn lại áy náy , đôi tay tê mỏi duỗi không ra , ngón tay ở trong không trung run rẩy .

” Thực xin lỗi , thực xin lỗi a , Rina ,tôi thật sự ảo tưởng muốn cùng em ở bên nhau , thật muốn . ” Hắn đến chết cũng cam tâm tình nguyện dùng loại biện pháp này để giữ chút hình ảnh của mình ở trong lòng cô . Rina chỉ có thể không ngừng lau nước nắt , trái tim chưa bao giờ cảm thấy đau như vậy .

Sau ba ngày , 308 không thấy có sự tiến triển , suy yếu đến cuối cùng không mở mắt ra được .

Tới rồi nói hắn gọi là “Nhà” kia , nơi này là cái sơn trang không lồ , cũng ở gần bờ biển , cũng tiện để bọn họ đưa hắn đến .

Cánh cửa sắt bên ngoài thật lớn , Tưởng Tự Trạc ấn chuông cửa , nhìn đến vách tường một bên , điêu khắc tên của một dòng họ : Thiền Vu .

Chuông cửa kia truyền đến thanh âm của một nữ nhân : ” Xin hỏi các người có chuyện gì sao ? ”

Tưởng Tự Trạc cùng Chu Bắc Dịch nhìn về phía cameras trên vách tường, nhắm ngay bọn họ.

” Bọn ta mang người nhà các người về đây , mau ra nhận một chút đi . ”

Người đằng kia camera di động đang tiến tớI một chút , nhìn người bọn họ mang đến trong cáI cáng đắp vải bố trắng .

“Chờ một lát.”

Chẳng được bao lâu , bên trong đi ra một vị lão nhân nắm quải trượng , tóc trắng xóa , râu ria rậm rạp , bên cạnh đi theo hai vị người hầu , tiến lên đẩy cửa sắt ra .

” Mời ngài . ” Chu Bắc Dịch gật đầu , nghiêng người nhường đường .

” Đây đúng là học sinh của trường chúng tôi , cậu ta nói muốn về nhà , tôi liền đưa tới cho ngài . ”

Lão nhân cau mày , tựa hồ đã đoán được cái gì , xốc tấm vải bố trắng đang che kín ngon tay run rẩy lên .

Cầm vào một góc và kéo ra .

Tuy tuổi đã già nhưng ánh mắt của lão vẫn ninh mãn nhiệt lệ , buông ngón tay ra .

” Được ” Ông ta phát ra thanh âm nghẹn ngào và gật đầu : ” Đa tạ các vị . ”

Lão nhân kia nhìn thấy khắp người hắn đều bị thương nhưng lại cũng không hỏI đến nguyên nhân .

Người hầu đem xe đẩy ra , đi vào sơn trang khổng lồ kia , bốn cái lốp xe ở đường sỏi đá phát ra tiếng loảng xoảng , vải bố trắng cũng vì thế mà run rẩy .

Trên chiếc du thuyền kia , Rina đang ngóng nhìn về phía xa , Hòa Uyên ôm cô , xoa xoa những sợi tóc .

“Cậu ta đã về nhà, cũng coi như là hoàn thành nguyện vọng cuối cùng . ”

“Ừm……”

Nhưng hắn đối vớI nha , hình như cũng không có gì để lưu luyến, 308 đã nói với cô , là nhà hắn đem hắn đưa vào học viện nô lệ .

Tưởng Tự Trạc cùng Chu Bắc Dịch đi lên, ngồi liệt ở trên sô pha , cảm xúc đều có chút trầm thấp.

“Hiện tại, nên làm cái gì bây giờ.”

“ Về trường học?”

Tưởng Tư Trạc mắng một tiếng thô tục : ” Anh làm như tôi còn có thể trở về , làm ra loại chuyện này , trường học bên kia cũng bị gạt , nếu tôi trở về , nhất định sẽ bị mang hết tội trạng đổ lên người , đến lúc đó Chu Bắc Dịch– anh cũng sẽ không tốt lành gì đâu . ”

Chu Bắc Dịch chống đầu: “Vậy anh nói xem phải làm sao bây giờ.”

Nhìn về phía Rina , Tang Nại vốn đứng ở sau người cô đột nhiên quỳ gối trước gối cô : ” Tôi , tôi tôi ! Tôi vĩnh viễn đi theo chủ nhân , chủ nhân ở đâu , tôi liền ở đấy ! ”

Hi Dư bĩu môi: “Tôi đây đương nhiên cũng đi theo .”

“Em ấy là của gia, em ấy đi theo gia!”

Chu Bắc Dịch căng chân đứng dậy đi quanh khoang điều khiển: “Tôi biết một chỗ, theo tôi đi đi.”

“Đừng mang chúng tôi đưa tới cái núi sâu rừng già gì nhé . ” Tưởng Tự Trạc một tay chống chỗ tựa lưng của sô pha , chậm rì rì kéo trường âm nói.

Bình luận (0)

Để lại bình luận