Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau, ánh nắng chiếu vào bên tɾong qua rèm cửa sổ màu trắng, làm cho căn phòng trở nên ấm áp.
Ninh Tri tỉnh lại, đầu óc vẫn chưa h0àn toàn tỉnh táo, nhìn rèm cửa sổ màu trắng, cố biết mình đã trở về với hiện thực.
Trước kia rèm cửa sổ có màu xám xanh là cô cho người thay thành màu trắng.
Ninh Tri tắm rửa xong, thay quần áo đi xuống lầu vừa lúc thấy Lục Thâm Viễn từ trên lầu bước xuống.
Bước ͼhân của hắn ta có chút vội vàng, “Mẹ, chào buổi sáng, con đến công ty trước.”
Mẹ Lục nói “Mẹ đã bảo người giúp việc chuẩn bị bữa sáng, con không ăn một chút sao?”
Lục Thâm Viễn vội vàng nói “Cha đi công tác, hôm nay có hội nghị, cần con phải chủ trì, con sẽ bảo trợ lý mua giúp bữa sáng, con đi đây.”
Mẹ Lục gật đầu, “Ừm, đi đi.”
Nhìn Lục Thâm Viễn vội vàng rời đi, Ninh Tri híp mắt, sau khi Lục Thâm Viễn cùng Lâm Điềm Điềm dọn ra khỏi nhà học Lục, chỉ có thứ bảy mới trở về cùng mẹ Lục và cha Lục ăn cơm, cô nhớ rõ hôm nay không phải cuối tuần.
“Tiểu Tri, con tỉnh rồi sao? Sao lại đứng ngây ngốc ở đó, lại đây ngồi với mẹ.” Mẹ Lục cười nói.
Ninh Tri đi qua, nguồi xuống bên cạn♄ mẹ Lục.
Lúc này, Lục mẫu giống như nhớ đến chuyện gì đó, “Xem trí nhớ của mẹ này, vừa rồi mẹ quên nói với Thâm Viễn hôm nay đi xem mắt”.
“Xem mắt?” Ninh Tri có chút tò mò.
“Con gái út nhà họ Lý gần đây từ nước ngoài trở về. Mẹ định để Thâm Viễn cùng cô ấy làm quen, gặp gỡ, hai người trẻ tuổi ở chung một chỗ, nếu hợp ý nhau thì càng tốt.”
“Mẹ, ý của mẹ là, mẹ muốn để Lục Thâm Viễn làm quen với vị tiểu thư nhà họ Lý sao?” Ninh Tri không nhịn được kinh ngạc.
Lục Thâm Viễn không phải cưới Lâm Điềm Điềm sao? Hai người lại không có ly hôn, như thế nào vô duyên vô cớ đi xem mắt?
Mẹ Lục nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Ninh Tri tràn đầy kinh ngạc liền cảm thấy buồn cười, “Chuyện này có gì mà ngạc nhiên? Tuy hiện tại người trẻ tuổi không muốn đi xem mắt, nhưng vị tiểu thư nhà họ Lý lúc nhỏ mẹ đã từng thấy, lớn lên lại đáng yêu, nói không chừng hai đứa nó lại vừa mắt nhaụ”
“Tiểu Tuyệt đã kết hôn với con, Thâm Viễn vẫn luôn một mình, mẹ làm mẹ nó nên phải sắp xếp giúp nó một chút.”. Dù sao cũng là đứa nhỏ bà nhìn lớn lên.
Lục Thâm Viễn vẫn luôn một mình?
Rốt cuộc Ninh Tri cũng ý thức được, sự tình lại phát sinh biến hóa, lúc này đây, Lâm Điềm Điềm thế nhưng không có gả cho Lục Thâm Viễn
Chẳng lẽ là vì chuyện xảy ra ở con hẻm nhỏ sao?
Lúc nay, đïện thoại của Ninh Tri vang lên, cô nhìn thấy Lâm Điềm Điềm đang gọi tới, Ninh Tri trực tiếp ấn tắt.
Đối phươռg lại gọi lần nữa, Ninh Tri lại lần nữa ấn tắt.
Lâm Điềm Điềm gửi một tin nhắn đến Tìm cô có chuyện quan trọng, nhanh chóng trở về Lâm gia, nếu không tự gánh lấy hậu quả.
Ninh Tri câu môi, cô trầm tư một lát, mới trả lời Được.
Đột nhiên cô muốn nhìn xem, hiện tại không gả được vào nhà họ Lục, Lâm Điềm Điềm sẽ như thế nào.
Sau khi Ninh Tri trả lời tin nhắn, thấy bên kia Lâm Điềm Điềm đang sốt ruột, cô ngược lại chậm chạp cùng Lục Tuyệt và Bà Lục ăn bữa sáng sau đó mới trở về phòng thay quần áo.
Phòng để quần áo của Ninh Tri sớm đã đầy, tất cả điều do mẹ Lục định kỳ bảo người đưa tới các kiểu dáng đang thịnh hành, quần áo, g͙iày, trang sức nhiều đến đếm không xuể.
Ninh Tri thay một cái vay sương mù, làn da của cô rấttrắng, mặc một cái váy màu như vậy càng làm cho màu da càng thêm trắng nõn.
Thiết kế chiết e0 tôn lên vòng e0 tinh tế, hai ͼhân dài dưới làn váy trắng nõn thẳng tắp khiến người ta không thể rời mắt.
Ninh Tri đe0 chiếc vòng ngọc lục bảo mà mẹ Lục đã tặng cho cô trước đây.
Rõ ràng màu sắc cổ điển chỉ phù hợp hơn với những người lớn tuổi đe0, nhưng Ninh tri có làn da trắng nõn có thể kìm hãm bất kỳ màu sắc nào. Màu xanh lục bảo tɾong suốt càng khiến cổ tay cô thêm trắng nõn như tuyết.
Sau khi thay quần áo, Ninh Tri không trang điểm, trang điểm ngược lại sẽ che đi vẻ tɾong sáng của làn da.
Cô lấy ra một cây son mới, tô lên môi, son môi có màu hồng cam, ngọt ngào giống viên kẹo vị quýt càng làm tôn lên được làn da của cô.
Lúc này, Lục Tuyệt đi vào phòng thay quần áo, hắn đã thay xong quần áo, chuẩn bị đi làm.
Ninh Tri tô son, mím môi, nhìn về phía Lục Tuyệt “Đã đến giờ đi làm rồi sao?”.
Lục Tuyệt ngoan ngoãn gật đầu, “Đã đến giờ.”
Ánh mắt của hắn dừng trên cái miệng nhỏ nhắn hồng hào sáng bóng của Ninh Tri.
Hắn muốn hôn một cái.
Ninh Tri bước tới, làn váy màu lam trở nên bồng bềnh the0 từng bước ͼhân của cô, thật sự rấtxinh đẹp, cô nói với hắn, “Đi đường nhớ cẩn thận”.
Đôi mắt đen láy của Lục Tuyệt nhìn Ninh Tri ở trước mặt, hắn cảm thấy hôm nay Ninh Tri rấtxinh đẹp.
“Làm sao vậy?” Ninh Tri cười khanh khách hỏi hắn.
Lục Tuyệt nhấp môi, đôi mắt đào hoa dần tối lại.
Ninh Tri nhìn hầu kết của hắn trượt lên trượt xuống, cô nhịn không được cười ra tiếng, “Muốn hôn em sao?”
Lục Tuyệt thành thật gật đầu, “Muốn hôn Tri Tri.” Vẻ mặt của hắn quá rõ ràng, không chút nào che đậy.
Tối hôm qua hắn nằm mơ, Lục Tuyệt nhớ rõ ở tɾong mơ vào lúc hắn hôn Tri Tri, Tri Tri liền biến mất.
Lòng ngực rầu rĩ, giống như có một con tiểu quái thú đang kho”c, muốn hôn Tri Tri mới có thể tốt lên.
Đôi mắt của Ninh Tri cong cong, đôi mắt đen ngập nước, cô lắc đầu, “Hiện tại không được, em đã tô son.”
Trong mắt của Lục Tuyệt phản chiếu hình ảnh của Ninh Tri, hắn khát vọng mà nhìn cô, “không sao anh giúp Tri Tri tô lại.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận