Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Mộc Trạch Tê trở lại trường học, trừ Trần Triết và Lâm Thi Vũ tỏ vẻ hoan nghênh cô trở về ra thì những người khác đều không có phản ứng gì lớn.
Như vậy lại vừa đúng ý Mộc Trạch Tê, không cần phải ứng phó mấy lời hỏi thăm của người khác, rất khó xử.
Ngược lại Lý Vi tới hỏi Mộc Trạch Tê vì sao Nghiêm Kỷ quay lại chung với cô bằng giọng chua ngoét.
Mộc Trạch Tê… nói ra thì sợ cậu ghen tị chết.
Mộc Trạch Tê vẫn rất vui khi trở lại trường trung học Hoa Thịnh, nơi này vẫn quen thuộc thân thiết như vậy, nhưng mà mấy lời đồn đãi vớ vẩn cũng quen thuộc như thế…
Phần lớn vẫn là quay xung quanh chuyện giữa cô và Lâm Thi Vũ với Nghiêm Kỷ.
Nói Lâm Thi Vũ và Nghiêm Kỷ có cảm tình với nhau, mà cô thì lại như hồ ly tinh cứ luôn quấn lấy Nghiêm Kỷ không buông.
Mộc Trạch Tê đã quen, cũng giống như trong cốt truyện nguyên tác, cho nên cũng không thèm quản. Có Nghiêm Kỷ ở đây, cũng chẳng ai có thể múa máy gì tới người cô được.
Nhưng cũng có một vấn đề nan giải.
Bây giờ Nghiêm Kỷ rất không tin tưởng Mộc Trạch Tê, dường như còn mắc phải chứng PTSD* rất nghiêm trọng.
*Chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn
Nghiêm Kỷ chú ý tới nhất cử nhất động của Mộc Trạch Tê từng giây từng phút, ngày thường hai người ở biệt thự còn đỡ, như hình với bóng, có muốn xé cũng không xé ra nổi.
Nhưng ở trường học thì không thể dính vào nhau, chỉ cần Mộc Trạch Tê rời khỏi Nghiêm Kỷ quá 10 phút, anh đã điên cuồng đi tìm người.
Anh còn quy định Mộc Trạch Tê không thể cách anh quá 2 mét, lúc nào cũng phải đi theo anh.
“Hừ ~ tổng tài bá đạo không biết xấu hổ sao, không phải là cố tình gây sự sao, chỗ ngồi của chúng ta cũng đã cách nhau đến 10 mét rồi.” Mộc Trạch Tê giận mà không dám nói gì, nhỏ giọng lẩm bẩm mỉa mai.
“Đúng rồi, quên mất sự sắp xếp này.” Nghiêm Kỷ nghe thấy rõ ràng, nhéo vành tai cô: “Đúng là tôi cố tình gây sự đó.”
Mộc Trạch Tê… Quên mất là tai Nghiêm Kỷ rất thính.
Hiệu suất của Nghiêm Kỷ luôn rất nhanh, mới chỉ qua một tiết học mà Vương Khiết đã thông báo đổi chỗ ngồi.
Mộc Trạch Tê còn rút thăm ngẫu nhiên được tờ giấy ngồi cùng bàn với Nghiêm Kỷ, tất cả đều ồ lên.
Mộc Trạch Tê??! Đây là chuyện gì? Tờ giấy rút thăm là do Nghiêm Kỷ chuẩn bị đó. Mộc Trạch Tê rất muốn hô to: “Có gian lận! Tuyệt đối là có gian lận! Yêu cầu rút lại!”
Nhưng lại bị Nghiêm Kỷ lườm.
Vầng hào quang của Lâm Thi Vũ vẫn vậy, vẫn còn được ngồi ở phía trước Nghiêm Kỷ.
Mà Mộc Trạch Tê chịu đựng ánh mắt như mũi tên của người nào đó, cứ như đứng trên đống lửa, như ngồi đống than mà ngồi cùng bàn với Nghiêm Kỷ.
Lại còn là chỗ ngồi sát tường, cứ như vậy bị Nghiêm Kỷ chắn kín hết.
Trong tiết học, Nghiêm Kỷ dám ngang nhiên ở trước mắt giáo viên, luồn tay xuống phía dưới bàn học, chui vào bên trong váy ngắn của cô sờ đùi cô.
Hủy diệt đi, phiền quá…
Bởi vì không thể cách xa 2 mét, Mộc Trạch Tê chỉ có thể đi theo sau lưng Nghiêm Kỷ tuần tra an toàn một vòng trong khuôn viên trường.
Bước chân Nghiêm Kỷ rất dài, Mộc Trạch Tê vừa đi nhanh, vừa nói: “Khoảng cách mới có thể sinh ra cái đẹp, chúng ta cứ dính lấy nhau như vậy không chán sao?”
Nghiêm Kỷ khựng lại, Mộc Trạch Tê không kịp thu lại bước chân, lập tức đụng phải tấm lưng cứng ngắc của anh.
Anh quay đầu, trong ánh mắt mang theo sự hung dữ: “Cậu dám chán tôi thử xem, tôi ‘làm’ chết cậu.”
Không phải, có phải cậu nhầm đối tượng rồi không? Mộc Trạch Tê đang muốn giải thích, Nghiêm Kỷ đã lôi Mộc Trạch Tê tới tầng cao nhất của một tòa nhà thí nghiệm không một bóng người.
Cái nơi thường xuyên xuất hiện trong mấy mẩu truyện tranh người lớn này, không ổn!
Mộc Trạch Tê mới vừa chạy ra bên ngoài, đã bị Nghiêm Kỷ ôm ngang lên, sau đó đẩy dựa vào tường.
Khí thế ấy của Nghiêm Kỷ, Mộc Trạch Tê đã rất quen anh muốn làm cái gì.
“Không được, không được đâu Nghiêm Kỷ!” Mộc Trạch Tê vừa thẹn lại bực, làm sao có thể ở chỗ này chứ?!
Côn thịt của Nghiêm Kỷ phồng lên đến mức khó chịu. Ở trong giờ học sờ vào cặp đùi trắng mịn mềm mại của cô, lúc ngẫu nhiên chạm nhẹ vào giữa hai chân của cô, cô lại mềm mại run lên, thật sự rất đáng yêu, khiến anh chỉ muốn làm cô ngay lập tức.
Nghiêm Kỷ lúc này tuổi trẻ khí thịnh, dục vọng mạnh mẽ dồi dào, lúc nào cũng không thể nhịn nổi, nơi đó của anh đã cứng lên từ lâu.
Anh thử cố gắng kiềm chế lại, nhận ra không kìm chế được, vẫn cứ cứng rắn, cọ vào quần đến phát đau. Cho nên vẫn phải cần bắn một lần mới được.
Nghiêm Kỷ ấn Mộc Trạch Tê nằm úp sấp vào tường, thò vào tay bên trong quần lót từ sau mông, khi thì xoa âm đế, khi thì cắm vào cửa huyệt.
Thời gian này Mộc Trạch Tê bị dạy dỗ đến quen thuộc, mới vừa xoa nhẹ một hồi đã bắt đầu ướt át.
Ý thức được Nghiêm Kỷ sẽ làm thật, Mộc Trạch Tê bỗng chốc giật mình vùng dậy. Cô không thấp, nhưng Nghiêm Kỷ lại càng cao hơn.
Anh cứ như vậy vây cô vào tường, sát sao ngăn lại.
Nghiêm Kỷ cởi quần đồng phục ra, dương vật cứng rắn thẳng tắp chọc vào mông nhỏ của cô: “Cậu nói ai không được hả?
“Tớ biết cậu được! Rất được!” Mộc Trạch Tê hoảng sợ không lựa lời giải thích.
“Ở đây là khuôn viên của trường học thiêng liêng, không thể làm chuyện như vậy… Chúng ta trở về làm sau được không…” Mộc Trạch Tê nghiêng khuôn mặt nhỏ áp vào mặt tường. Cô cảm giác rõ được độ ấm nóng rực trong ngực và hơi thở nguy hiểm của chàng trai phía sau. Hảo hán phải biết tránh cái thiệt trước mắt, Mộc Trạch Tê lập tức mềm giọng cầu xin.
“Xuỳ ~” Nghiêm Kỷ lạnh lùng xuỳ một tiếng, trêu ghẹo nói: “Bây giờ Tê Tê của chúng ta dễ nói chuyện như vậy?”
“Tớ vẫn luôn dễ nói chuyện…” Mộc Trạch Tê yếu ớt giải thích.
Nghiêm Kỷ không tỏ ý kiến. Trước kia mỗi một lần lên giường đều phải kéo tới kéo lui với Mộc Trạch Tê, chú ý hết cái này lại phải chú ý đến kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận