Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đoan Tĩnh gật đầu với Đa Nhĩ Tế và Bảo Lặc Nhĩ, sau đó nhanh chân lên trước nghênh đón Tứ công chúa, “Tỷ đến tìm muội chơi.”
“Hai vị này là?” Tứ công chúa kinh ngạc hỏi.
Bảo Lặc Nhĩ nhìn chằm chằm Tứ công chúa, ánh mắt sắc bén.
Đa Nhĩ Tế mỉm cười, gật đầu chào hỏi với Tứ công chúa.
Tứ công chúa cũng gật đầu đáp lại.
Đoan Tĩnh giới thiệu cho hai bên một chút, lúc này ánh mắt của Bảo Lặc Nhĩ mới thả lòng.
Đoan Tĩnh thật sự không quen với bầu không khí xấu hổ này, nàng chỉ biết mím môi cười nhạt, im bặt không nói lời nào.
Tứ công chúa lại nói năng lưu loát.
Nàng ấy biết tính cách của Đoan Tĩnh, sau khi làm quen, nàng ấy bắt đầu chủ động dẫn dắt đề tài điều tiết bầu không khí, hàn huyên với Đa Nhĩ Tế, nói những chuyện liên quan đến Khách Nhĩ Khách Mông Cổ.
Đa Nhĩ Tế cũng thấy bất ngờ, cách nói chuyện của Tứ công chúa đĩnh đặc, dường như nàng ấy đã từng đọc sơ qua về phong thổ Khách Nhĩ Khách.
Mặc dù hiểu biết không sâu, nhưng có thể thấy được nàng ấy rất hứng thú.
“Không ngờ Tứ công chúa biết nhiều về Mông Cổ như vậy, thật là ngoài dự đoán của mọi người.” Đa Nhĩ Tế nịnh
nọt.
Tứ công chúa lại không hề khách khí, thản nhiên nhận lấy lời khen của hắn, “Thân là công chúa, được bá tánh Đại Thanh tôn sùng, thì nhất định phải gánh chức tránh giữ vững Đại Thanh. Liên hôn là vận mệnh định sẵn của bản công chúa, một khi đã như vậy, chi bằng trước hết tìm hiểu, tạo nền tảng tốt cho tương lai.”
Đa Nhĩ Tế hơi kinh ngạc, ngay sau đó chân thành khen ngợi, “Tứ công chúa có tầm nhìn và trí tuệ tuyệt vời, Đa Nhĩ Tế tự nhận không bằng.”
Tứ công chúa quét mắt nhìn Đa Nhĩ Tế vài lần, cười nói, “Nói gì mà tự nhận không bằng chứ, nói không chừng trong tương lai người ta phải gả chính là ngươi đấy.”
“Tứ muội muội!” Đoan Tĩnh bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Tứ công chúa một cái, trách mắng, “Nói chuyện không biết lựa lời, muội có biết xấu hổ hay không hả?”
Khuôn mặt Đa Nhĩ Tế ửng đỏ, hắn cũng không ngờ Tứ công chúa có thể nói ra lời này.
Bảo Lặc Nhĩ lại nhìn Tứ công chúa thêm vài cái, vị công chúa này hoàn toàn khác với vẻ mảnh mai của Tam công chúa, Tứ công chúa thoạt nhìn càng có dáng vẻ của nữ tử thảo nguyên hơn.
Tứ công chúa nghịch lè lưỡi với Đoan Tĩnh.
Đoan Tĩnh sợ Tứ công chúa lại nói thêm mấy lời kinh thiên động địa bèn vội vàng kéo nàng ấy nói cáo từ cùng với Đa Nhĩ Tế và Bảo Lặc Nhĩ.
Đa Nhĩ Tế nhìn hai người xa dần, trong mắt mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu.
“A ha, có phải ngạch bố cách có ý muốn để huynh cưới công chúa Đại Thanh đúng không?” Bảo Lặc Nhĩ nở nụ cười diễm lệ, “Huynh nhìn trúng người nào rồi?”
Ngạch bố cách trong tiếng Mông có nghĩa là tổ phụ.
Đa Nhĩ Tế liếc mắt nhìn nàng ta một cái, “Cho dù cưới ai cũng là vinh hạnh của ta. Muội vẫn nên nghĩ cách lát nữa nên nói thế nào với tổ phụ đi!”
Đa Nhĩ Tế xoay người rời đi, hoàn toàn không quan tâm đến Bảo Lặc Nhĩ tức đến dậm chân phía sau.
….
Bước vào lều của Tứ công chúa, Đoan Tĩnh mới cảm thấy thả lỏng, nàng nghiêm túc nhìn Tứ công chúa hỏi, “Muội thật sự muốn gả cho Đa Nhĩ Tế à?”
Tứ công chúa cười ngả nghiêng, nàng ấy duỗi tay nhéo khuôn mặt nhỏ của Đoan Tĩnh đáp, “Ai da, Kiểu Nhi của muội, sao tỷ có thể đáng yêu đến như vậy chứ!”
Đoan Tĩnh đẩy tay Tứ công chúa ra, tứ giận nhìn nàng ấy, “Không biết lớn nhỏ, tỷ nói nghiêm túc!”
Tứ công chúa không ngừng cười to, nàng ấy còn muốn duỗi tay tiếp tục xoa khuôn mặt của Đoan Tĩnh.
“Sao muội giống hệt hắn vậy! Mặt tỷ sắp bị hai người niết đỏ rồi.” Đoan Tĩnh tức muốn hộc máu.
Tứ công chúa cười ha ha, “Thì ra, thì ra Hoàng A Mã cũng giống muội, cũng thích xoa khuôn mặt non mềm này của tỷ? Ha ha ha…”
Đoan Tĩnh buồn bực nghiêng đầu qua một bên không thèm để ý đến nàng ấy.
Tứ công chúa càng cười càng xán lạn, một lúc lâu sau, nàng ấy mới ngừng cười, ngoác miệng nói, “Muội gả cho ai mà chẳng được, nếu có thể gả cho người từng gặp mặt, nhân phẩm cũng không tệ thì chẳng phải càng tốt hơn sao?”
Đoan Tĩnh mím môi hỏi, “Muội xác định hắn sẽ là lựa chọn tốt nhất của muội sao?”
Tứ công chúa cười nói, “Muội chỉ nói chơi thôi, dù sao gả cho ai còn phải xem ý của Hoàng A Mã. Nhưng theo muội thấy, sau khi kết thúc họp đồng minh, Hoàng A Mã đương nhiên sẽ phải gả một vị công chúa qua Mạc Bắc để tăng cường liên kết giữa hai bên. Tổ phụ Thổ Tạ Đồ Hãn của Đa Nhĩ Tế lại là thế lực lớn nhất Khách Nhĩ Khách Mông Cổ, nếu muội là Hoàng A Mã, đương nhiên sẽ gả nữ nhi đến đó rồi.”
“Có điều, người được chọn có phải là Đa Nhĩ Tế hay không thì chưa chắc. Dù sao Khách Nhĩ Khách Mông Cổ
không chỉ có một bộ tộc, Thổ Tạ Đồ Hãn cũng không phải chỉ có một tôn tử.”
Những điều Tứ công chúa phân tích đều đúng hết.
Đoan Tĩnh lại vô cùng khiếp sợ, thật không hổ với danh xưng “Hải Bạng công chúa” sau này. Không ngờ Tứ công chúa lại nhạy bén với chính trị như vậy.
Nàng đã từng sống một đời cho nên mới biết được sự tình, Tứ công chúa vậy mà phán đoán ra được toàn bộ mọi thứ dựa vày tư duy chính trị nhạy bén của mình.
Đoan Tĩnh nắm chặt tay Tứ công chúa, “Muội là muội muội tốt nhất của tỷ, đồng thời cũng là bằng hữu tốt nhất của tỷ. Nếu muội không muốn liên hôn, vì muội, ta sẽ…”
Tứ công chúa duỗi tay ra vội vàng đặt lên môi Đoan Tĩnh, nàng ấy cảm động nhìn Đoan Tĩnh mỉm cười, “Kiểu Nhi, muội biết tỷ đối xử với muội rất tốt, nếu tỷ khăng khăng một mực, nhất định có năng lực khiến muội không cần liên hôn. Nhưng những lời lúc nãy của muội đều là thật lòng, làm công chúa, được bá tánh Đại Thanh tôn sùng, muội hẳn nên cống hiến vì Đại Thanh.”
Tứ công chúa giác ngộ khiến Đoan Tĩnh cảm thấy xấu hổ, nhưng cũng chính bởi vì tính cách này của Tứ công chúa mới khiến Đoan Tĩnh yêu thích và kính nể đến vậy.
“Huống hồ cái tên Đa Nhĩ Tế kia trông rất hợp khẩu vị của muội. Cao lớn uy mãnh, võ công cao cường, nếu tương lai thật sự phải gả cho hắn vậy muội cũng không lỗ. Muội không thích những nam nhân văn vẻ yếu đuối kia đâu.” Tứ công chúa trầm mặc trong chốc lát rồi nói tiếp, “Mẫu thân của muội, Quách Lạc La quý nhân sau khi sinh muội ra thì chết ở trong cung. Là Nghi phi nuôi muội lớn lên, nhưng nói thật, muội thật sự không thích cuộc sống co ro trong cung. Có lẽ thảo nguyên rộng lớn sẽ thích hợp với muội hơn.”
“Muội muội.” Vành mắt Đoan Tĩnh ửng đỏ nhìn Tứ công chúa.
Tứ công chúa mỉm cười xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của Đoan Tĩnh, “Kiểu Nhi, cảm ơn bao kiếm tỷ đã tặng muội. Tỷ còn vất vả hơn muội…”
Tứ công chúa nghẹn ngào nói tiếp, “Muội sẽ tránh thoát khỏi thâm cung… Nhưng tương lai của tỷ, sẽ đi về đâu đây?”
Đoan Tĩnh rũ mắt, nước mắt đọng trên lông mi, “Chỉ cần muội hạnh phúc, ta cũng sẽ vui vẻ.”
Tứ công chúa mỉm cười gật đầu, vòng tay ôm chặt lấy Đoan Tĩnh.
…..
Không bao lâu sau, Hoàng đế ở bên kia biết được chuyện Đoan Tĩnh đụng mặt Đa Nhĩ Tế.
Bên trong ngự doanh đâu đâu cũng là tai mắt của Hoàng đế, kể từ sau khi Đoan Tĩnh sinh non, Hoàng đế phái người bảo vệ nàng mọi nơi mọi lúc.
Nếu Đa Nhĩ Tế không kịp thời ngăn Bảo Lặc Nhĩ lại, thì cũng sẽ có người lập tức xuất hiện chặt đứt tay nàng ta.
Đoan Tĩnh và Tứ công chúa tâm sự một hồi lâu, sau khi tâm sự xong cả hai đều ủ rủ, nàng chậm rãi quay về doanh trướng của mình.
Đột nhiên một bàn tay to lớn bế nàng lên từ phía sau.
“Á.” Đoan Tĩnh thét chói tai.
Một bàn tay to lớn vội vàng che miệng nàng lại.
Đoan Tĩnh giãy giụa kịch liệt.
“Suỵt…. Kiểu Nhi, là ta.” Giọng nói quen thuộc truyền từ phía sau đến.
Đoan Tĩnh lập tức ngừng giãy giụa, bất đắc dĩ quay đầu, “Sao ngài lại hù con?”
Hoàng đế úp mặt vào tóc Đoan Tĩnh cười ha hả.
“Không phải ngài phải tiếp đón vương công Mông Cổ sao? Sao lại có thời gian nhàn rỗi ra đây chọc con vậy?” Đoan Tĩnh buồn bực hỏi.
“Hành trình đã được định ra từ trước, hiện giờ không tính là tiếp đón chính thức. Ngoại trừ mấy người ta phải gặp mặt trực tiếp ra, những vương công quý tộc khác đều giao cho Thái tử và các lớn thần tiếp đón.” Hoàng đế giải thích.
“Lương công công đâu rồi?”
“Sợ Thái tử còn non nớt nên ta để Lương Cửu Công ở lại hỗ trợ Thái tử rồi.” Hoàng đế mỉm cười, hai tay dùng sức bế ngang người Đoan Tĩnh lên, “Cho nên, hiện giờ ta mới có thời gian chơi với nàng.”
Thân thể bay lên không trung, Đoan Tĩnh vội vàng ôm cổ Hoàng đế hỏi, “Chơi ở đâu?”
“Dẫn nàng đi cưỡi ngựa được không?” Hoàng đế cười nhếch mép nói.
“Hả?” Đoan Tĩnh ỉu xìu, nhỏ giọng nói, “Kỹ năng cưỡi ngựa bắn cung của con rất bình thường.”
Hoàng đế cười phá lên nói, “Bình thường đến mức nào?”
Đoan Tĩnh ngượng ngùng, thân là một cô nương Mãn tộc, kỹ năng cưỡi ngựa bắn cung kém như nàng thật sự rất hiếm, nhưng nàng thật sự không có thiên phú trong phương diện này.
Nàng nhỏ giọng nói, “Xoay, xoay người lên ngựa, kéo dây cương đi vài vòng thì không thành vấn đề gì.”
Hoàng đế bật cười thành tiếng, “Ha ha… Này mà cũng gọi là cưỡi ngựa bắn cung à?”
Đoan Tĩnh xấu hổ buồn bực liếc xéo hắn một cái, tức giận không muốn để ý đến hắn.
Hoàng đế thấy bản thân chọc nàng giận bèn vội vàng dỗ dành, “Không sao cả, không sao cả, Hoàng A Mã dạy con, bao dạy bao hiểu! Đảm bảo con sẽ học được trong vòng một buổi trưa!”
Đoan Tĩnh bị thuyết phục, nàng kinh ngạc nhìn hắn hỏi lại, “Thật sao?”
Hoàng đế mỉm cười gật đầu, “Thật.”
Đoan Tĩnh rúc vào ngực Hoàng đế nói, “Vậy đi thôi.”
Hoàng đế dùng ánh mắt cưng chiều nhìn nàng, “Được, có điều, nàng phải đeo cái này lên.”
“Cái gì?” Đoan Tĩnh buồn bực hỏi lại.
“Hừm, ở trong ngực ta, nàng sờ thử xem.”
Đoan Tĩnh cẩn thận duỗi tay xem thử, rút một chiếc khăn che mặt ra, “Cái này.”
“Đeo lên, mấy ngày tiếp theo không được tháo xuống.” Hoàng đế không muốn chuyện như ngày hôm nay lặp lại lần nữa, không thể để Đoan Tĩnh bị lũ nam nhân kia nhìn thấy được.
“Hả?”
“Ngoan, trẫm không nỡ để người khác nhìn thấy dung mạo của Kiểu Nhi.” Dục vọng chiếm hữu của Hoàng đế vô cùng mãnh liệt.
Đoan Tĩnh bất đắc dĩ gật đầu, thuận theo đeo chiếc khăn che mặt kia lên. “Được.”
Đeo lên tránh thị phi cũng tốt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận