Chương 138

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 138

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có vẻ như cô ấy không bị phát hiện.
Như ma xui quỷ khiến, cô nhấc chân đi theo.
Chân anh dài, nhưng đi không nhanh, không nhanh không chậm cất bước. Ngôn Trăn sợ bị phát hiện, đều là chờ hai người kéo ra đủ khoảng cách, lại nhấc chân đuổi theo.
Chung quanh trở nên càng ngày càng quạnh quẽ, chỉ có lác đác vài người sát vai mà qua, tiếng ồn ào náo động đều ném ra sau đầu. Ngôn Trăn vốn không muốn đi theo, nhưng lúc này cũng không khỏi càng thêm nghi hoặc, anh rốt cuộc muốn đi đâu?
Ẩn nấp như vậy, không biết còn tưởng rằng là đi yêu đương vụиɠ ŧяộʍ.
Cô bị suy nghĩ của mình làm cho hoảng sợ, nhẹ nhàng nhéo lòng bàn tay của mình, giật mình hoàn hồn thì bóng lưng trước mắt đã không thấy.
Cô vội vã đuổi theo, rẽ qua khúc cua, nhưng Trần Hoài Tự lại hoàn toàn biến mất. Hành lang trống rỗng cái gì cũng không có, chỉ thấy cánh cửa phòng bao khép hờ.
Anh ta có vào đó không?
Ngôn Trăn nín thở, chậm rãi tới gần, vừa định dán lỗ tai lên cửa, chợt nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, trầm thấp dễ nghe: “Em đang nhìn cái gì? “
Thanh âm bất thình lình khiến Ngôn Trăn hoảng sợ. Cô theo bản năng xoay người, còn chưa thấy rõ mặt người tới, đã bị ôm vào trong lòng anh.
Hơi thở mát lạnh quen thuộc trong nháy mắt vọt tới, trộn lẫn một chút hương vị ngọt ngào của rượu vang đỏ, ùn ùn bao lấy cô.
Cô vừa định giãy dụa, cánh môi đã bị Trần Hoài Tự cúi đầu bịt lại.
“ Suỵt. ” Anh nhẹ giọng, hơi thở nhợt nhạt rơi vào chóp mũi cô.
Ngôn Trăn lướt qua bả vai anh nhìn lại, cách đó không xa có hai người đang nói chuyện, cô sợ tới mức vội vàng rụt vào trong ngực anh.
Trần Hoài Tự sờ sờ đỉnh tóc cô, cúi đầu hôn lần nữa. Anh vai rộng chân dài, hoàn toàn ôm Ngôn Trăn vào lòng mình, người phía sau đi qua, hoàn toàn không thấy rõ mặt cùng dáng người của cô, chỉ có thể từ trong ánh đèn mông lung bắt được một chút động tác thân mật.
Ở chỗ này gặp tình nhân hôn môi là chuyện thường, hai người hiểu ý nhìn nhau cười một cái, bước nhanh hơn đi ngang qua bọn họ.
“ Em vẫn tới. ” Đầu ngón tay Trần Hoài Tự nắm vành tai mềm mại của cô,” Nhớ anh không?. “
Ngôn Trăn tránh né nụ hôn của anh, nhíu mày vội la lên, ” Ai biết anh có sinh hoạt cá nhân hỗn loạn hay không, tới nơi này làm hoạt động mờ ám gì, tôi là… là tới vạch trần anh!”
Anh cúi đầu cười: ” À, tôi biết rồi, đến kiểm tra vị trí của chồng. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận