Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhan Thiến thấy ba ba cùng ông nội đang ở dưới mái hiên chơi cờ, liền đi qua cười chào hỏi, ông nội đung đưa chiếc quạt hươռg bồ tɾong tay, cười tủm tỉm mà chào hỏi cô, ba ba chỉ là lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái, lại quay đầu đi nghiên cứu bàn cờ.
Lương Tiểu Vũ lớn lên đẹp trai, dáng người cao ráo, ở trường học cũng được coi là một nhân vật nổi tiếng, nhưng mỗi lần gặp được Nhan Tê Trì, cậu liền trở nên rấtlúng túng, giống như chuột gặp mèo vậy. Lần này cũng không ngoại lệ, nhìn thấy Nhan Tê Trì ở đây, Lương Tiểu Vũ liền thành thục theo quy củ mà chào hỏi, sau đó không để ý ông nội muốn giữ lại, xoay người nhanh chóng chạy nhanh như chớp rồi biến mất.
Nhan Thiến đem trái cây buổi chiều hái ra, chọn một chùm nhãn lớn đưa cho Nhan Tê Trì, nói “Ba ba, ba ăn thử cái này đi, rấtngọt đấy.”
Nhan Tê Trì mặt không có biểu cảm gì, nhìn quả nhãn tɾong tay cô, lấy một quả lột ra ăn.
Nhan thiến vẻ mặt chờ mong hỏi ông “Ăn ngon không?”
“Cũng được.” Ông nói.
Sau đó tiếp tục cùng ông nội chơi cờ, không ăn nhãn nữa.
Nhan Thiến cũng biết chơi cờ, là ông nội dạy, nhưng đầu óc của cô lại đơn giản, cô không chơi cờ giỏi như ba ba và ông nội, ở bên cạn♄ nhìn một hồi lâu, liền cảm thấy hai người thật sự rấtlợi hại.
Lại xem một lát, Nhan Thiến nhịn không được nói “Ba ba, đi xe kia kìa.”
Ông nội vẫn cười tủm tỉm, không có ý kiến gì về lời nói của cô.
Nhưng Nhan Tê Trì lại nhíu mày, nói “Xem cờ thì không được nói.”
Nhan Thiến vội vàng ngậm miệng lại, ngay lúc này bà nội ở tɾong phòng ßếp gọi Nhan Thiến, cô liền đi vào phòng ßếp giúp đỡ bà.
Bữa tối được ăn ở tɾong sân, bà nội đốt nhang muỗi, lại đem quạt ra, người một nhà vừa thưởng thức bữa tối vừa ngắm cảnh đêm, Nhan Thiến ở bên ông bà nội, liền trở nên nói rấtnhiều, cả một buổi tối đều là cô nói, Nhan Tê Trì bên cạn♄ luôn luôn ít lời, tối nay lại càng thêm trầm mặc.
Nhan thiến tɾong lòng cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng lại không nói ra được rốt cuộc kỳ quái chỗ nào.
Sau khi ăn xong, ông bà nội muốn đi dạo một lúc, Nhan Thiến cũng muốn đi theo, cô quay lại hỏi ba ba có muốn cùng đi hay không, ông từ chối, nói muốn lên lầu đọc sách.
Nhan Thiến ngây ngốc tại chỗ, cuối cùng mới ý thức được, thái độ ba ba đối với cô đột nhiên trở nên vô cùng lạnh nhạt.
Cuối cùng Nhan Thiến cùng không còn tâm trạng mà cùng ông bà nội đi dạo, tɾong lòng cô có chút hoảng loạn.
Giúp bà nội rửa chén xong, cô vào tɾong tủ lạnh lấy ra một chùm nho, rửa sach sẽ sau đó lại đặt ở trên đĩa trái cây, bưng hướng về phía lầu hai đi đến, kết quả phát hiện ba ha không có ở lầu hai, suy nghĩ một lúc, cô lại bưng đĩa nho mang lên sân thượng.
Ở trên sân thượng có g͙iàn nho, còn có ghế bập bênh, vào ban đêm mỗi khi vào mùa hè, Nhan Thiến đều rấtthí¢h lên trên này ngắm sao.
Đêm nay ánh trăng thật bình thường, nhưng ngôi sao lại rấtsáng.
Trên sân thượng không có đèn, thân hình người đàn ông to lớn dựa vào g͙iàn nho, an tĩnh mà hút thuốc.
“Ba ba.” Nhan Thiến gọi một tiếng, bưng đĩa trái cây chậm rãi lại gần ông, “Ba có muốn ăn chút trái cây không?”
Người đàn ông không nói gì, chỉ có ánh lửa đỏ trên thuốc lá tɾong màn đêm thoắt ẩn thoắt hiện.
Nhan Thiến đem đĩa đựng trái cây đặt ở trên bàn nhỏ xong, thuận tay hái xuống một quả nho xuống, đi đến bên người người đàn ông, nương theo ánh trăng mờ ảo, miễn cưỡng thấy rõ khuôn mặt của người đàn ông, cô không lên tiếng mà hơi đưa quả nho lên, giơ đến bên miệng ông, ý bảo muốn ông ăn.
Người đàn ông rít một hơi thuốc, không động đậy gì, chỉ xuyên thấu qua màn đêm, yên lặng mà nhìn cô.
Nhan Thiến tɾong lòng có chút chua xót, tim đập thật nhanh, tay có chút mềm, nhưng vẫn kiên trì cầm quả nho đưa lên, chạm chạm vào miệng ông.
Người đàn ông quay mặt đi, mở miệng nói có chút khàn khàn “Con tự mình ăn đi.”
Hốc mắt Nhan Thiến liền có chút đỏ li, coimím môi, cúi đầu đem quả nho nhét vào tɾong miệng của mình, nhai mấy cái, nhịn không được nhíu mày, nghĩ thầm quả nho tối hôm nay, một chút cũng không ngọt.
Sau đó liền nghe được ba ba nói “Buổi chiều đi chơi rấtvui vẻ sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận