Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

*Chúng tôi tin rằng, kiến thức và sự minh bạch là nền tảng vững chắc nhất. ‘Chinh Phục Đại Học’ cam kết mang lại một môi trường học tập chuyên nghiệp, hiệu quả và đẳng cấp. Hẹn gặp lại các bạn tại buổi khai giảng chính thức!*

*Trân trọng,*
*Nguyễn Long & Nguyễn Minh An.*”

Sau khi rà soát lại từng câu chữ, Minh An nhấn nút “Đăng”.

Ngay lập tức, bài viết mới của họ xuất hiện. Cả hai ngồi im lặng, dán mắt vào màn hình laptop, chờ đợi phản ứng.

Vài giây đầu tiên trôi qua trong im lặng. Rồi lượt “like” đầu tiên xuất hiện. Tiếp theo là lượt thứ hai, thứ ba, rồi hàng chục, hàng trăm lượt thích và bình luận bắt đầu đổ về như thác lũ.

“Wow! Có cả con dấu của khoa Kinh tế luôn kìa! Đẳng cấp thật sự!”

“Đọc bản kế hoạch của họ mà nổi cả da gà. Quá chuyên nghiệp!”

“Nhìn điểm số của mấy bạn đi học thử đi, đỉnh thật. Biết thế hôm đó mình cũng đi.”

“Thế này thì rõ rồi nhé. Mấy thằng clone cay cú ghen ăn tức ở thôi. Thủ khoa với Á khoa người ta có thực lực thật sự.”

“Thằng nào đăng bài phốt đúng là trò hề. Người ta đang bận xây dựng đế chế, còn mình thì ngồi gõ phím bôi nhọ. Đúng là khác biệt về đẳng cấp.”

Làn sóng dư luận đảo chiều một cách ngoạn mục. Bài đăng của họ nhanh chóng được chia sẻ vào tất cả các group sinh viên khác. Bài phốt của Hoàng ‘Kê’ chìm nghỉm giữa hàng ngàn bình luận tích cực và thán phục dành cho Long và An. Thậm chí có người còn tìm ra được danh tính thật của tài khoản clone và réo tên Hoàng ‘Kê’ vào chửi.

Long thở phào nhẹ nhõm, cả người dựa ra sau ghế. Cơn bão đã qua. Không những không bị đánh gục, họ còn đứng lên mạnh mẽ hơn, vững chắc hơn. Cậu quay sang nhìn Minh An. Cô gái của cậu vẫn đang chăm chú đọc các bình luận, nhưng khóe môi đã cong lên thành một nụ cười mãn nguyện.

“Em ngầu thật đấy, CEO ạ,” Long nói, giọng đầy tự hào.

Minh An quay sang nhìn cậu, nụ cười trên môi tắt dần, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi hiếm thấy. “Cũng có lúc sợ chứ bộ,” cô khẽ thừa nhận. “Chỉ là không thể để nỗi sợ hãi lấn át lý trí thôi.”

Long không nói gì thêm. Cậu đứng dậy, bước đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng kéo cô đứng dậy rồi ôm chặt vào lòng. Cái ôm này không có sự chiếm hữu hay dục vọng, chỉ có sự trân trọng, biết ơn và cảm giác an toàn tuyệt đối.

“Không ai có thể động vào chúng ta được,” cậu thì thầm bên tai cô, “khi mình có nhau.”

Minh An không đáp, chỉ lặng lẽ vòng tay qua eo cậu, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp và vững chãi ấy. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của cậu. Cơn bão đầu tiên đã qua, và họ đã cùng nhau vượt qua nó. Cô biết, phía trước sẽ còn nhiều sóng gió hơn nữa, nhưng chỉ cần có người đàn ông này ở bên, cô có đủ tự tin để đối mặt với tất cả.

Long siết chặt vòng tay, cảm nhận từng đường cong mềm mại của Minh An ép vào lồng ngực mình. Cậu có thể cảm nhận được trái tim cô đang đập những nhịp chậm rãi, bình ổn trở lại sau cơn sóng gió. Cái ôm này kéo dài rất lâu, không gian chỉ còn lại tiếng thở đều đều của cả hai và mùi hương dầu gội bạc hà của cô quyện với mùi mồ hôi nam tính của cậu, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của sự thân thuộc, của “nhà”.

Cuối cùng, chính Minh An là người khẽ cựa mình, ngẩng khuôn mặt có chút mệt mỏi lên khỏi lồng ngực cậu. “Thôi được rồi, ôm nữa chắc em ngạt thở chết mất.”

Giọng cô có chút khàn khàn, vẻ kiêu ngạo thường ngày đã được thay thế bằng một sự mềm mại hiếm thấy. Long mỉm cười, khẽ buông cô ra nhưng vẫn giữ hai tay trên vai cô, ngón cái dịu dàng miết nhẹ lên làn da mịn màng.

“Em đã làm rất tốt, CEO ạ,” cậu lặp lại, ánh mắt tràn ngập sự tự hào và thán phục chân thành. “Anh chưa bao giờ thấy ai xử lý khủng hoảng đỉnh như em.”

“Chuyện,” Minh An bĩu môi, nhưng vành tai cô đã ửng đỏ. “Tôi mà lị. Mấy trò mèo cào của thằng Hoàng ‘Kê’ chỉ đáng để tôi gãi ngứa thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận