Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chẳng ngờ là bị mắc kẹt trong công ty.
Khi cửa nhà kho mở ra, Giang Viễn vội vàng ôm Tạ Thu Thủy ra khỏi nhà kho.
Lâm Xuân Lộ theo sau: “Tiểu Thủy không sao chứ?”
Bước chân của Giang Viễn không hề chậm lại:
“Phải đưa đến bệnh viện.”
Lâm Xuân Lộ chịu đựng cảm giác kỳ lạ, cố gắng để mình đi nhanh hơn.
Hôm nay cô mới bị Lý Kỳ Ngôn bơm đầy đến mức hoa đế của cô sưng lên, đau đến mức cô không thể rời khỏi giường.
Chỉ cần cô khép chân lại một chút thì sẽ dồn đến hoa huyệt sưng tấy.
Cơn đau làm cô khó chịu, nhưng cơ thể cô lại thích kiểu kí©ɧ ŧɧí©ɧ đau đớn này, không cần các kiểu kí©ɧ ŧɧí©ɧ khác.
Chỉ cần kẹp chân một lúc là có thể đạt cực khoái.
Cho nên trên đường đi, cô ta bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá mức, vừa đi vừa thở hổn hển. Lúc đi theo Giang Viễn lên xe, bị cọ xát lêи đỉиɦ suýt nữa ngã sấp xuống.
Cô ta không dám nhúc nhích, hai chân dang rộng, ngồi vào trong xe, hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Giang Viễn vừa lái xe vừa kể lại những gì đã xảy ra.
Tạ Thu Thủy được đưa đến khoa cấp cứu để truyền nước.
Giang Viễn nghĩ rằng chuyện này có liên quan đến mình nên cậu ta nói phải ở bên trông nom.
Lâm Xuân Lộ không thể mặc kệ Tạ Thu Thủy nên cô ta nằm ở giường bệnh trống ở bên cạnh cô cả đêm.
Đợi Lâm Xuân Lộ ngủ say, Giang Viễn mới thở phào nhẹ nhõm, tự cho là cô ta không nhận ra điều gì cả.
Cậu ta đổ một chậu nước đến bên giường, kéo rèm lên lau người cho Tạ Thu Thủy.
Không phải Tạ Thu Thủy mất hoàn toàn ý thức. Vừa nãy cô sốt cao nhưng sau khi truyền nước thì nhiệt độ cơ thể đã giảm xuống kha khá, cả người thoải mái hơn rất nhiều.
Cả người cô đều là mồ hôi, cứ dính dính chẳng thoải mái tẹo nào, ngủ không được nhưng cũng không muốn mở mắt. Giữa lúc đang mông lung thì cô cảm thấy có ai đó đang cởϊ qυầи áo của mình ra.
Bởi vì sợ đánh thức Lâm Xuân Lộ bên cạnh nên Giang Viễn không bật đèn, lợi dụng ánh đèn ngủ, muốn lau sạch dấu vết lưu lại trên người cô, nhưng vừa chạm vào cô thì nhận ra cả người cô đã đổ đầy mồ hôi nên cậu ta lại định lau toàn thân cho cô luôn.
Tạ Thu Thủy đang trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, cảm thấy rất không chân thật. Cô nghĩ rằng mình đang mơ, cũng không phải là một giấc mơ khủng khϊếp gì cho cam nên không có ý nghĩ muốn tỉnh dậy.
Cô tùy ý để nút quần áo bị cởi ra, mở ra nội y vướng víu để lộ ra cặρ √υ” nặng trịch.
Khi Giang Viễn xoa bóp cho cô, cậu ta cũng không dùng quá nhiều lực, cho nên nếu trên người cô có dấu vết thì cũng là do người khác để lại.
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận