Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Về việc chúng tôi rốt cuộc có nghe lén được tình hình thực tế bên trong hay không thì chỉ cần nhìn vẻ mặt thất vọng cùng tiếc nuối là biết, cánh cửa này quả nhiên cách âm rất tốt a, ban đầu là kẻ nào đã gạt tôi nói cách âm không tốt chứ?!

Trải qua sự tác hợp tỉ mỉ của đám người chúng tôi, Tần Hạo cuối cùng cũng cùng Tô Tầm lăn trên giường thành công, dĩ nhiên, không phải là chúng tôi dùng cốc giấy nghe lén, mà là tôi ở cửa nhìn, đến!

(Momo: *ngoáy ngoáy tai* Câu này quen quá nha ^___^)

Đó là sáng ngày thứ hai sau chuyện xảy ra, đêm trước tôi còn cố ý đặt đồng hồ báo thức, sáng sớm hôm ấy, ngay cả năm đó thi tốt nghiệp trung học tôi cũng không nỡ dậy sớm như vậy đâu nha, khó có được lúc đồng hồ vừa vang lên một giây tôi đã tự động, can tâm tình nguyện lập tức tung mình rời giường, rửa mặt qua loa sau đó chạy ra khỏi nhà, tính toán chắn giữ trước cửa chính nhà Tô Tầm, tuyệt không buông tha cơ hội trêu chọc Tần Hạo, mà lúc vừa chạy ra đến nơi đã thấy có mấy người sớm ngồi chồm hổm ở đó, không ai khác chính là Lưu Tuấn, Giang Mặc Mặc và Lưu Tĩnh, tôi nhanh chóng tiêu sái đến bên họ ngồi xuống nhập bọn, sau đó cười gian tà xấu xa ngầm hiểu ý lẫn nhau.

Nhìn xem, tổ viên tiểu đội nghe lén của chúng tôi ăn ý cỡ nào a!

Cũng kể từ sau chuyện này, tôi khẳng định một sự thật, đó chính là mấy người chúng tôi mấy thật sự rất nhàm chán, rất ngưu tầm ngưu, mã tầm mã *.

(*Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã: vật họp theo loài đó bà con =_=|||)

Cũng may mắn là nhân vật chính không có cô phụ sự đợi chờ và nỗ lực hy sinh giấc ngủ của chúng tôi, cửa lớn nhà Tô Tầm cuối cùng sau một lúc cũng mở ra đón sáng sớm, Tần Hạo vẻ mặt hồng hào thỏa mãn nắm tay Tô Tầm vẻ mặt ngại ngùng đi ra ngoài thấy chúng tôi, mà sau đó, Tần Hạo liền cháy nhà hôi của, ách, thừa dịp trống rỗng mà vào, ách, tận dụng mọi thứ, ách, dù sao cũng chính là quang minh chánh đại chuyển vào sống trong nhà Tô Tầm, danh chính ngôn thuận trở thành người đàn ông, người chủ của căn nhà đó.

Cho nên, vì cảm tạ mấy người chúng tôi đã rút dao tương trợ, đồng chí Tần Hạo dũng cảm đón nhận sự đùa giỡn và trêu chọc không chút nào nể tình của chúng tôi, mà để tỏ lòng vui mừng cùng thành ý của cả tổ, chúng tôi còn cố ý phái “hoàng đế”(ông tổ chuyên mặc áo vàng) Lưu Tuấn xuất chinh, chọc cho Tần Hạo cả đem thiếu dưỡng khí và tụt huyết áp, Hàn Lỗi và Hà Dịch mặc dù không tham dự tiểu đội của chúng tôi nhưng vẫn gia nhập vào hàng ngũ đùa giỡn Tần Hạo, lão thần Hàn Lỗi khắp nơi lúc nào cũng ôm lấy tôi, cười cười nói với Tần Hạo, vẻ mặt cố ý vui mừng: “Làm tốt lắm, hôm nào đến hiện trường thực tế bắt sóng đi, nhất định sẽ đắt khách”. Lập tức, mặt Tần Hạo “chín mọng”. Thật là khá quá, quá khá!

Nhưng mà, mặc dù trêu chọc thì trêu, hơn nữa còn trêu rất vui vẻ, nhưng chúng tôi vẫn thật lòng chúc phúc cho bọn họ.

Mấy ngày sau đó, tôi phát hiện Tần Hạo càng khác thường hơn, vốn trước là trạng thái thôi miên, bây giờ còn lại là đột nhiên cười khúc khích giữa chừng, hơn nữa còn rất nghiêm trọng, căn bản là một bộ dáng si ngốc đần độn, làm cho tôi có chút buồn cười.

“Tiểu Hạo Hạo a, cậu cuối cùng là bao nhiêu tuổi vậy?”

Thừa dịp nghỉ trưa, tôi đem Tần Hạo bắt vào trong phòng làm việc của Hàn Lỗi nói chuyện phiếm, tôi nhớ anh ta nói mình là em trai lâu năm của Tô Tầm, mà Tô Tầm lại cùng tuổi với Hàn Lỗi, vậy anh ta chẳng phải…

“Tôi nhỏ hơn Tiểu Tầm hai tuổi, cô cứ nói đi?” Tâm tình Tần Hạo đang tốt không có cách nào hình dung nên không hề phản kháng nickname “Tiểu Hạo Hạo” mà tôi chuyên dùng cho anh ta nữa.

“Vậy là anh thật sự chỉ lớn hơn tôi một tuổi thôi sao?” Tôi kinh hô.

“Làm sao? Không giống sao?” Tần Hạo nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận