Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Yên tâm, vào núi sâu thì gấu khẳng định sẽ đem anh ăn trước tiên . ”

” Cái tên gia hỏa này.”

Rina cũng đã hai ngày không ăn cơm, trên chiếc du thuyền này có rất nhiều thức ăn nhanh cùng đồ hộp, chỉ là món gì đều không hợp khẩu vị cô , đưa vào trong miệng cũng tượng trưng mà nhai hai lần, nhìn ra được tới không muốn ăn .

Làm Hòa Uyên nhìn đến cũng không muốn ăn, ném đồ hộp cùng nĩa, liền đem cô ôm ở trên đùi, dùng ngữ khí như dỗ dành đứa bé ôn nhu nói.

“Nếu không muốn ăn cơm, chúng ta làm chút chuyện khác có được không? Hửm? Nói không chừng đói bụng liền muốn ăn cơm.”

Cô không cự tuyệt, uể oải ghé vào đầu vai hắn ,hắn tùy ý kéo cái áo thun to rộng , tiến vào vạt áo, căng ra môi âm hộ, ngón tay từ trên xuống dưới, mát xa đè lên âm đế.

Hòa Uyên còn nhớ mang máng khi đi học Chu Bắc Dịch đã dạy hắn thủ pháp làm nữ nhân cao trào , vuốt ve da thịt cùng trước ngực , trúc trắc dùng đầu ngón tay châm ngòi ,ngón tay ở âm đạo một chút lại một chút rút ra, hắn đẩy quần áo trước ngực ra , ghé vào trên vú cô ngậm lấy đầu vú.

Hôm nay dù thế nào thì cũng muốn để cho cô chảy ra dâm thủy mới có thể cắm vào.

Ngứa ý cảm truyền khắp toàn thân, cô hừ hừ ôm đầu của hắn, Hòa Uyên một cái tay khác chuyển qua quần gấp không chờ nổi kéo quần ra .

“Đừng khổ sở, nếm thử hương vị của tôi , có lẽ sẽ làm em thoải mái chút.” Hắn nói, lòng bàn tay bị ướt át dính nhớp, đưa đĩnh bạt dương vật tiến vào, phá vỡ môi âm hộ đang cắn chặt thịt căn hắn.

“Ân…” Hòa Uyên bị giảo sướng không thể tự thoát ra được, trong miệng lẩm bẩm nói cô là yêu vật.

“Rina, bức em còn có thể lại chặt thêm được nữa sao?”

Cô ghé vào đầu vai hắn thở dốc, dùng sức xoắn chặt dương vật .

“Tê a, muốn bắn mẹ nó , đừng, đừng kẹp, cầu xin em.”

Hắn trước nay đều chưa từng cầu qua cô, đây lần đầu tiên cô nghe được, không nhịn xuống lại co rút lại một chút, Hòa Uyên quả thực muốn điên rồi, tách hai chân nàng cô ra , bắt đầu nâng mông cô lên vuốt ve dương vật của chính mình , điên cuồng làm môi âm hộ va chạm với trứng trứng mà phát ra âm thanh bạch bạch .

“Tê a, a…… Ha, gia, gia không được, mẹ nó , thực chặt a, ngươi đã bao lâu không bị nam nhân thao qua, sao lại hút chặt như vậy!”

Cô đong đưa hai luồng mềm mại cọ xát ở trước ngực hắn, dưới thân bị đâm phát ra tiết tấu không có âm điệu.

Đột nhiên Tưởng Tự Trạc tiến vào : “Làm gì đấy !”

“Tê, mẹ nó!”

dương vật sợ tới mức liền cứ như vậy trực tiếp tiết bắn vào âm đạo của cô .

—-

Du thuyền ngừng ở bên bờ một nơi hẻo lánh , Chu Bắc Dịch đưa bọn họ tới ,đi đến sau núi , vào trong rừng cây, dưới chân có một cái con đường rõ ràng , là do người đi thành đường.

Trong rừng cây này thật sự rất lạnh lẽo,làm người ta không nhịn được phải xoa xoa tay cánh tay, Tưởng Tự Trạc không xác định hỏi: “ Anh sẽ không đem chúng ta mang vào rừng già rồi ăn tươi nuốt sống đấy chứ ?”

“Da dày thịt béo, ai thèm ăn anh.” đôi tay Chu Bắc Dịch cắm trong túi, đi quen cửa quen nẻo, nhìn ra được không chỉ đi vào nơi này một lần .

Chân của Rina vẫn luôn không chạm đất , được Hòa Uyên ôm , bị hắn ôm ở trong lòng ngực, thật cẩn thận nói: “Tôi có thể xuống dưới không ? ”

“Không được.”

“Em không có mang giày, da nộn như vậy bị ma xát trầy thì phải làm sao bây giờ!”

Hi Dư chỉ vào chính mình: “Tôi có thể hỗ trợ liếm máu!”

Hòa Uyên quay đầu phỉ nhổ hắn một tiếng: “Đi tìm chết đi liếm cẩu.”

“Tang Nại mới là liếm cẩu có được không!”

Cậu đi ở phía sau cùng, cười ngây ngô: “Tôi cũng muốn vậy, làm cẩu của chủ nhân khiến tôi thực vinh hạnh.”

Xuyên qua hàng rừng chuối tây tươi tốt phía trước , bốn phía đều là thanh âm của muỗi , ríu rít rung động, tại đây trong khu rừng hoàn toàn tự nhiên này thế mà lại có một căn nhà ba lầu, thoạt nhìn rất lớn, cửa có treo chiêu bài.

Căn cứ thí nghiệm dược vật .

Hiện tại Tưởng Tự Trạc thật sự bắt đầu hoài nghi Chu Bắc Dịch trước mặt, nhấc chân hướng vào người hắn mà đá!

“Này, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”

“ Căn cứ dược vật của tư nhân mà thôi, nơi này chính là do người quen của tôi mở , đừng lo lắng.” Hắn ấn chuông cửa.

Loại địa phương hẻo lánh này thật đúng là sẽ có người, bởi vì còn bố trí một cái chuông cửa.

Máy trò chuyện truyền dòng điện, truyền đến thanh âm nam nhân: “Vị nào.”

“Chu Bắc Dịch.”

Cửa sắt trước mặt “ca” một tiếng mở ra.

Xuyên qua tiền viện, cửa chính là cửa cuốn, từ bên trong bị kéo ra, đứng ở bên trong là một nam nhân mặc áo blouse trắng , mở hai tay ra vẻ mặt hưng phấn: “Đã lâu không ——”

Bình luận (0)

Để lại bình luận