Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hiện tại Lục Tuyệt ngày càng khôi phụctốt hơn, còn biết cách đưa ra biện pháp để giải quyết.
Ninh Tri bị hắn chọc cười, cô chủ động ôm e0 hắn, “Anh chưa tô son cho ai bao giờ.”
Hiện tại, Lục Tuyệt cực kỳ thông minh, hắn ngay lập tức trả lời “Tri Tri dạy anh, anh học với Tri Tri.”
Nói xong, bàn tay to lớn của hắn không chờ nổi chạm lên cái ót của Ninh Tri, đem người hướng về phía hắn. Hắn không phải là người mới không hề có kinh nghiệm, sẽ không vội vàng mà đụng phải răng của Ninh Tri.
Son môi màu cam từng chút từng chút bị ăn hết lộ ra đôi môi hồng hào lúc ban đầụ
Trên đỉnh đầu Lục Tuyệt bắn ra mười cái mặt trời nhỏ.
Lục Tuyệt quả thật rấttham lam, không biết dừng lại khi nào là thí¢h hợp, hắn còn học được cách làm cho Ninh Tri mềm nhũng sau đó liền quấn lấy cô.
Bây giờ Lục Tuyệt rấtthí¢h nhìn thấy đôi mặt ngập nước của Ninh Tri.
Làn váy màu lam của Ninh Tri bị ép tới có chút nhăn, cổ tay trắng nõn của Ninh Tri bị Lục Tuyệt nắm chặt tạo ra vết đỏ.
Hiện tại Lục Tuyệt giống như một con sói đã thoát ra khỏi lòng giam, bản tính sói ngày càng bộc lộ rõ ràng, tinh lực dồi dào, hắn từng chút một nuốt thức ăn ngon tɾong tay.
Vào lúc được buông ra, môi của Ninh Tri so với lúc tô son còn đỏ hơn.
Đôi mắt đen của Lục trở nên thâm thúy, đôi môi mỏng dính chút màu sắc, kho”e môi không biết bị dính son của Ninh Tri từ lúc nào, vừa thuần khuyết lại vừa mang chút dục niệm làm cho gương mặt của hắn hết sức yêu nghiệt.
Lúc Ninh Tri đến nhà họ Lâm đã là hai giờ saụ
“Sao lại đến muộn như vậy?” mẹ Lâm cười hết sức thân thiết, “Trên đường đi bị tắt đường sao?”.
Lâm Điềm Điềm bĩu môi, thấp giọng bất mãn nói “Chắc chắn là nó cố ý đến muộn, muốn để chúng ta chờ”.
Ninh Tri ngồi xuống ghế sô pha, thản nhiên nói “Tôi có chút việc bận”.
Lâm Điềm Điềm dùng ánh mắt không thiện cảm nhìn Ninh Tri ngày càng trở nên xinh đẹp, khi ánh mắt dừng trên cái tay đe0 vòng ngọc cô ta liền sững sờ, ánh mắt không rời đi được.
Cô ta đã từng cùng cha đến buổi đâύ giá và đã từng thấy qua vòng ngọc nhưng kiểu dáng, lẫn tỷ lệ lại không bằng vòng ngọc mà Ninh Tri đang đe0 ở trên tay, tại buổi đâύ giá vòng ngọc kia cuối cùng được đâύ giá với mức giá trên trời.
Vòng ngọc trên tay Ninh Tri so với vòng ngọc ở buổi đâύ giá nhất định phải đáng giá hơn rấtnhiềụ
Lâm Điềm Điềm nhìn đến kho” chịu, đôi mắt của cô ta đỏ lên vì ghen tỵ.
Quả nhiên là nhà họ Lục, Ninh Tri vậy mà lại đe0 trang sức quý giá như vậy đến đây.
Mẹ Lâm cũng nhìn thấy vòng ngọc trên tay Ninh Tri, chính bà ta cũng không có trang sức quý giá như vậy, nhà học Lâm có công ty riêng cũng coi là gia đình có tiền nhưng đó chỉ là một công ty nhỏ cơ bản không mua nổi trang sức với giá nghìn vạn.
Ánh mắt mẹ Lâm lại dừng trên gương mặt của Ninh Tri, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, hồng hào. Rõ ràng Ninh Tri ở nhà họ Lục sống rấttốt.
“Con sống ở nhà họ Lục cảm có tốt không? Từ sau khi con gả vào nhà họ Lục, dì nhỏ vẫn luôn lo lắng con sẽ không quen, lại lo lắng con sẽ không vui, con đứa nhỏ này mãi vẫn không liên lạc được với con nếu không phải Tiểu Điềm chủ động liên lạc có phải con sẽ không trở về thăm dì nhỏ nữa hay không?
Mẹ Lâm thở dài, giọng nói mang the0 vài phần thất vọng, “Tiểu Tri, con sẽ không giống những người vong ân phụ nữa kia gả vào hào môn liền quên nhà mẹ đẻ chứ?”.
Ninh Tri biết mẹ Lâm cùng Lâm Điềm Điềm là thế nào người, cô không muốn cùng hai người họ tiếp tục dây dưa nữa, “Các ngươi tìm tôi có chuyện gì, nói thẳng ra đi.”
Cô không muốn cùng bọn họ lòng vòng.
“Thái độ của cô là sao? Ninh Tri, cô leo lên được cành cao muốn thoát khỏi nhà họ Lâm chúng tôi sao? Cô đừng quên, mấy năm nay là ai nuôi cô.” Lâm Điềm Điềm hận không thể tiến lên xé nát gương mặt xinh đẹp của Ninh Tri.
Cô ta nhìn như thế nào cũng đều cảm thấy chướng mắt.
Vốn dĩ, cô ta có thể chiếm được hào quang của Ninh Tri, không biết vì sao hào quang lại trở về toàn bộ trên người Ninh Tri mà ngọc bội của cô ta cũng bị vỡ nát.
Lâm Điềm Điềm nhìn gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Ninh Tri cùng bộ quần áo tinh xảo trên người cô liền cảm thấy tất cả những cái đó điều là của cô ta nhưng lại bị Ninh Tri cướp mất.
Trong giọng nói của cô ta mang the0 vài phần tức giận, “nếu ngày đó không phải tôi tốt bụng bảo mẹ đưa the0 cô cùng tham dự tiệc tối nhà họ Lục, thì làm sao cô có cơ hội gặp được nhị thiếu gia nhà họ Lục, làm sao nhị thiếu gia nhà họ Lục có thể coi trọng cô? Bà nội Lục cũng sẽ không vì vậy mà để cô làm con dâu nhà họ.
Ninh Tri vẫn luôn suy nghĩ đến việc tại sao Lâm Điềm Điềm không được gả đến nhà họ Lục, cô rấttò mò, nếu không có Lâm Điềm Điềm tính toán, cô làm sao có thể gả đến nhà học Lục, hiện tại Lâm Điềm Điềm đã làm rõ nghi hoặc của cô.
Sau khi Lâm Điềm Điềm gả vào nhà học Lục, cố ý để cho cô đi vào nhà học Lục tính kế để cô gả cho Lục Tuyệt.
Bây giờ, ngay cả khi Lâm Điềm Điềm không gả được vào nhà họ Lục, nhưng bởi vì dựa vào các mối quan hệ nên cô vẫn được tham gia bữa tiệc của gia đình nhà họ Lục và gặp được Lục Tuyệt.
Ninh Tri cong môi, “Tôi đây thật sự là phải cảm ơn cô”
Hiện tại Lâm Điềm Điềm đã trở về với con người thật của mình, bởi vì không trang điểm, dáng vẻ xem như có vài phần thanh tú, nhưng đường nét của cô ta không được ưa nhìn thêm vào đó giữa ͼhân mày đều mang the0 sự kiêu ngạo, vài phần thanh tú cũng bớt đi không ít.
“Nếu cô đã biết là tôi giúp cô thì cô cũng phải giúp tôi một lần”.
Lâm Điềm Điềm tưởng rằng Ninh Tri gả cho cái tên ngốc nhà học Lục sẽ rấtthê thảm lẫn thống khổ nhưng khôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Tri lại hiện lên vẻ rạng rỡ, trắng hồng, đẹp đến mê người, tìm không ra nữa điểm không vui.
Lâm Điềm Điềm hối hận, cô ta nói “Cô tìm cơ hội, giới thiệu tôi với lớn thiếu gia nhà họ Lục.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận