Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thư ký dò hỏi: “Vậy chúng ta không định hợp tác với anh ta đúng không?”

Phạm Tự Khanh thả tách trà xuống: “Vậy cũng phải nhìn thành ý của anh ta mới được. Trước kia anh ta không chịu, bây giờ đến phiên tôi làm chủ.”

“Có khi nào anh ta đến vì cô gái bị bắt cóc kia không?”

Phạm Tự Khanh nhíu mày: “À, cũng đúng. Chỉ sợ là chủ ý của Điền Yên tiểu thư, hoặc là cô ta đang thổi gió bên tai cũng không chừng.”

Chúc Nhược Vân đứng ngoài cửa nghe lén, vì nghe thấy tên Điền Yên mà đã phát ra tiếng động.

Thư ký lập tức bước nhanh ra ngoài.

Sau khi mở cửa, hắn bắt Chúc Nhược Vân vẫn chưa kịp trốn lại.

Cô ta đang mặc bộ kimono giống như những người hầu gái trong dinh thự, bởi vì bị kéo về phía trước, lưng quần nới lỏng và cổ áo bị kéo càng hở ra.

Chúc Nhược Vân bị kéo lê trên đất. Sức lực của đàn ông quá mạnh, cánh tay trắng nõn mềm mại lộ ra, bị kéo đến sắp trật khớp, cô ta bất lực khóc lóc nói: “Rất xin lỗi, lần sau tôi sẽ không nghe lén nữa!”

Chúc Nhược Vân bị ném lên chiếu tatami.

Phạm Tự Khanh thảnh thơi ngồi trên ghế xích đu bằng tre gần cửa sổ, hai chân bắt chéo, hai tay đặt lên đùi. Ghế xích đu khẽ lay động, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào phủ lên thân hình của anh ta một vệt vàng mềm mại, lộ ra vẻ vô cùng hài hòa.

Anh ta nhếch khóe miệng, mỉm cười như người bạn tri kỷ.

Chung đụng nửa tháng, Chúc Nhược Vân biết rõ anh ta đáng sợ như thế nào. Cho nên mỗi lần thấy anh ta nở nụ cười, cũng sẽ không nhịn được mà buồn nôn.

“Tôi thật sự sẽ không… Thật sự!”

“Xin lỗi, tôi không quá tin tưởng lời hứa ngoài miệng.”

Thư ký ấn lên tai nghe trên tai, ra mệnh lệnh.

Hai vệ sĩ bước vào kéo Chúc Nhược Vân đang ở dưới đất, ấn cô ta quỳ xuống.

Thư ký lấy ra một chiếc thước kẻ dày bằng gỗ đàn hương từ trong tủ trên tường.

Hắn đi tới trước mặt cô ta, mặt lạnh như tảng băng ra lệnh: “Giơ tay lên.”

Chúc Nhược Vân vừa khóc vừa lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ bất lực cầu xin sự thương xót. Vệ sĩ bên cạnh nắm lấy cánh tay cô ta, ép cô ta giơ tay trái lên.

Bàn tay đó mới bị đánh hôm qua, các ngón tay ứ máu sưng tấy bất thường, da thịt cũng chuyển từ đỏ sang tím, máu ứ đọng trong mạch tạo thành những vết bầm tím như ngọn đồi.

Cây thước quất xuống, trong phòng truyền ra tiếng bốp vang dội.

Chúc Nhược Vân gào thét thảm thiết, nhưng tiếng kêu của cô ta nhỏ hơn nhiều so với tiếng quất thước vang dội kia.

Phạm Tự Khanh cầm tách trà lên, dùng nắp đẩy lá trà trên mặt sang một bên, nhẹ nhàng thổi làn khói bốc lên.

Cả người tự tại, thư thái. Anh ta coi sự trừng phạt tại cái nhà này như âm thanh nền dễ chịu, lắng nghe nỗi đau của cô ta là niềm vui.

Gia hữu gia quy(*).

(*): gia đình thì cần có nội quy

Ở trong địa bàn của Phạm Tự Khanh thì chính là như vậy.

Bên cạnh chiếc bàn thấp bằng gỗ lê đỏ có một chiếc bình sứ màu xanh trang nhã, một nén hương thắp lên tỏa ra từng làn khói xanh, trong không khí tràn ngập hương gỗ khiến người ta thư thái.

Tiếng đánh đập đột nhiên dừng lại.

Vệ sĩ thả cô ta ra. Chúc Nhược Vân không có chỗ dựa, cơ thể ngã về phía trước. Cô ta nắm cổ tay trái, máu chảy xuống từng giọt dọc theo những ngón tay run rẩy, nhỏ giọt trên tấm chiếu thấm đẫm thành những bông hoa màu đỏ bắt mắt.

Cả người cô ta cong lại, tóc rối bù xõa tung trước mặt, tiếng khóc đến tê tâm liệt phế.

Thư ký rót trà mới vào chiếc cốc rỗng cho anh ta. Phạm Tự Khanh thản nhiên đung đưa ghế xích đu, nụ cười dịu dàng thuần thục đến mức không nhìn ra nửa điểm thiếu sót.

“Hy vọng lần sau cô sẽ không như vậy nữa.”

Quản gia nữ trong dinh thự giúp Chúc Nhược Vân băng bó vết thương.

Chúc Nhược Vân gọi cô ta là chị Lương.

Lương Khí thuần thục xử lý vết thương cho cô ta. Đối mặt với máu thịt bị lật ra ngoài nhìn thấy mà giật mình, sắc mặt cô ta vẫn không thay đổi, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ.

“Đừng chọc chủ nhân mất hứng nữa, ngài ấy không thích nhất là người không nghe lời. Nếu như là những người khác, vào sáng sớm lần thứ hai phạm sai lầm đã bị kéo ra ngoài bắn chết. Sai lầm trong nửa tháng qua của cô đủ để giết tất cả mọi người trong vòng tròn của chúng tôi rồi.”

Chúc Nhược Vân thút thít nghẹn ngào nói: “Tôi bị anh ta bắt cóc đến đây, tôi chỉ muốn rời khỏi nơi này thôi. Các người đều tự nguyện đến, còn tôi không phải! Tôi muốn về nhà, tôi nhớ mẹ tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận