Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn lần đầu tiên nghe anh thốt ra từ này, sửng sốt một chút, lập tức hai má nóng dữ dội hơn, thẹn quá hóa giận mắng anh: ” Trần Hoài Tự anh có muốn mặt mũi hay không! Còn say rượu nói lung tung như vậy, cẩn thận tôi bịt miệng anh! “
“ Sớm muộn gì cũng phải kêu. ” Trần Hoài Tự không nhanh không chậm buông cà vạt, đưa tay chống lên tường bên cạnh cô, cúi đầu tới gần, hơi thở nóng rực phun lên má cô,” Đến, bây giờ đến chặn ngay. “
Ánh sáng lờ mờ góc hành lang, thỉnh thoảng có người đi qua, không có ngoại lệ, đều nhịn không được nhìn hai người đang hôn môi trong góc vài lần.
Loại tiết mục này mỗi ngày đều trình diễn, căn bản không phải chuyện gì ngạc nhiên, nhưng cảnh tượng trước mắt, hiển nhiên cảnh đẹp ý vui.
Dáng người nam nhân thon dài, âu phục nhã nhặn thẳng tắp, cúi đầu không nhanh không chậm liếʍ mυ”ŧ, thoạt nhìn thành thạo, nhưng cơ lưng hơi căng thẳng tỏ rõ anh dùng sức cùng đầu thâm nhập. Bàn tay trắng nõn của người phụ nữ nhẹ nhàng khoác lên lưng anh, theo tiết tấu động tác vô thức nắm chặt quần áo của anh, vừa từ chối vừa hùa theo, cổ họng mơ hồ phát ra tiếng hừ nhẹ yếu ớt, hai cái chân trắng nõn thẳng tắp tinh tế dưới làn váy trắng đến chói mắt người ta.
Tuy rằng không thấy rõ mặt, nhưng bầu không khí hôn môi này cũng đủ làm cho người ta mặt đỏ tim đập.
Trần Hoài Tự đưa lưng về phía người qua đường, Ngôn Trăn lại có thể thực sự cảm nhận được ánh mắt tìm tòi nghiên cứu.
Cô hết sức không được tự nhiên, dùng sức đẩy anh: “… Có người nhìn…”
Anh làm ngơ.
Ngôn Trăn lại tăng thêm vài phần khí lực: “…. Có thể trở về hay không! “
Anh mυ”ŧ môi cô, thở hổn hển thấp giọng hỏi: ” Không cần ở chỗ này? “
Cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, vội vàng đáp ứng: ” Đương nhiên! “
Anh hơi lui ra, đôi mắt đen vẫn nhìn cô chằm chằm, như là rốt cục đợi được cô cắn câu, nhẹ nhàng nhếch khóe môi: ” Được, vậy chúng ta đổi chỗ khác. “
——
Trần tổng: Ôm cây đợi thỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận