Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nghiêm Vi, từ khi nào cô thành fan cuồng của tôi rồi, tôi đi đến chỗ nào thì cô theo đến chỗ đó, tôi nói cho cô biết, cô có lì lợm la liếm tôi cũng vô dụng, tôi sẽ không thích cô!”

Ngữ khí của Tần Hằng vô cùng ác liệt, chỉ hận không thể vươn ngón tay ra dí vào trán cô. Nghiêm Vi đánh giá Tần Hằng từ trên xuống dưới, chậc chậc chậc, đây là nam chính của thế giới này Tần Hằng đó sao? Chẳng ra gì, cho dù là khuôn mặt hay dáng người cũng đều như một thằng trẻ trâu, so ra kém hẳn Tần Diệm, Ôn Nhược Liên thật sự hạnh phúc được như nguyên tác miêu tả sao?

Người da đen mặt dấu chấm hỏi???

nu-phu-phao-hoi-muon-doc-sung-11-0

“Nghiêm Vi, cô không biết liêm sỉ, cô đang nhìn chỗ nào đấy!?” Tần Hằng tức muốn hộc máu, gào vào mặt Nghiêm Vi, Nghiêm Vi lui một bước về sau, để ngừa Tần Hằng phun nước miếng lên mặt cô.

“Anh đứng xa tôi một chút, nước miếng sắp phun hết lên mặt tôi rồi đây này.”

“Nghiêm Vi, đây là chiêu trò mới của cô? Muốn gây chú ý với tôi sao?” Tần Hằng bước đến gần, Nghiêm Vi nhịn xuống xúc động đá một phát cho Tần Hằng biết thế nào là lễ hội: “Cô nhìn cho kĩ vào, bây giờ còn chưa có tối đâu, đừng có mơ mộng hão huyền nữa.”

“Nhìn xem, đây là cái gì.” Nghiêm Vi lấy giấy nợ ra, quơ quơ trước mặt Tần Hằng: “Ôn Nhược Liên chưa được sự đồng ý đã dùng đồ trang điểm của tôi, đó là đồ tôi mua bằng 6 vạn tệ, xem như là bạn học, tôi còn tính rẻ cho.”

“Đưa giấy nợ cho tôi, tôi trả tiền cho cô.” Tần Hằng nói xong liền bước lên trước muốn đoạt lấy tờ giấy nợ, bị Nghiêm Vi rút về: “Tiền trao cháo múc.”

“Nghiêm Vi, cô…” Tần Hằng khó thở, lấy điện thoại ra chuyển khoản cho Nghiêm Vi 6 vạn tệ, nhận được tin nhắn, Nghiêm Vi mới xé giấy nợ, đưa lại cho Tần Hằng.

“Tiền bạc hai bên đã thỏa thuận xong, chúc anh và Ôn Nhược Liên bạch đầu giai lão nhé.” Tốt nhất là dính mẹ vào nhau đi, đừng có đi gây tai họa cho người khác.

Nghiêm Vi hừ lạnh một tiếng, nhảy nhót tiến vào phòng bao, Tần Hằng nhìn bóng dáng của Nghiêm, cau mày, khoa trương như muốn kẹp chết ruồi bọ.

Bước vào phòng bao, Nghiêm Vi liền thấy Tần Diệm đang đứng ở cửa, cô hứng thú bừng bừng chia sẻ niềm vui với anh: “Tôi vừa mới kiếm lời được 6 vạn tệ, chúng ta đi shopping.”

Nghiêm Vi kéo Tần Diệm đi ra ngoài, đôi môi mỏng của Tần Diệm hơi cong lên, rất hài lòng với biểu hiện của cô.

Tiết tấu của khu du lịch rất chậm, Nghiêm Vi rất thích điều này, vì chạng vang sẽ ra bãi biển, nên Nghiêm Vi mua một cái áo tắm siêu cấp sexy, thuận tiện mua luôn cho Tần Diệm một bộ.

Tần Diệm đi cùng Nghiêm Vi, cô mua anh trả tiền.

“Đã nói là tôi mời khách mà.” Nghiêm Vi bắt lấy tay Tần Diệm, bị Tần Diệm cưỡng chế: “Nhà họ Tần không có tiền lệ để con gái trả tiền.”

Đi dạo một vòng, trên tay Tần Diệm cầm đầy túi, Nghiêm Vi mua toàn mấy thứ hoa hòe lòe loẹt, máy phun sương, áo tắm, mắt kính, dép lê, phao cấp cứu, nón bơi, kem chống nắng, cái gì cũng có.

Thời tiết vẫn nóng bức như cũ, sau khi đi dạo một vòng về, Nghiêm Vi vẫn cứ vô cùng hứng thú, vừa bước vào phòng đã lục cái áo tắm mới mua ra, cởi quần áo ra thay vào, lúc kéo khóa váy vẫn là do Tần Diệm làm hộ.

Áo tắm rất gợi cảm,là Bikini, màu đen, Nghiêm Vi thay xong thì đứng trước gương nhìn trái nhìn phải, cặp vú no đủ được một mảnh vải vụn bọc lấy, lộ ra một mảng lớn da thịt, eo thon, không có tí thịt thừa, đùi vừa trắng lại vừa thẳng, quần lót có hơi nhỏ, gần như thít chặt vào da thịt để lại dấu vết.

Tần Diệm cởi áo khoác, tháo cúc áo sơ mi, ném cà vạt qua một bên, nút nơi cổ tay áo cũng mở, cả người lười biếng mà lại nhàn tản, bình tĩnh tự nhiên ngồi ở trên giường, từ sâu trong đôi mắt âm u lóe lên ánh sáng, nếu nửa người dưới không phải đang dựng lên thành lều trại, thì Tần Diệm đúng là mỹ nhân ngồi trong lòng mà vẫn không loạn tí nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận