Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Chạm Trán Khó Xử
Thẩm Hành đến sớm hơn giờ hẹn hẳn bốn mươi phút. Đồ ăn gọi ngoài còn chưa tới, cơm chưa nấu xong, thức ăn cũng mới chỉ làm được một món. Gia Ngộ ra mở cửa, Mục Phách vẫn còn loay hoay trong bếp.
“Này, cậu đến sớm quá đấy!”
Một năm trước khi mới về nước, Thẩm Hành từng ghé qua căn hộ của Gia Ngộ một lần. Lúc đó đúng dịp dì giúp việc xin nghỉ, hắn bước vào phòng mà cứ ngỡ mình lạc vào ổ chó. Đủ loại túi mua sắm vứt bừa bãi khắp nơi, giày dép thì rải rác từ cửa chính vào tận phòng ngủ, đông một chiếc, tây một chiếc, có khi tìm nửa ngày cũng chẳng ghép được thành đôi hoàn chỉnh. Gia Ngộ là cô gái ưa sạch sẽ nhưng lại lười dọn dẹp kinh khủng. Mà hiện tại, cô gái siêu lười này rõ ràng đã lấy được một người đàn ông siêu chăm chỉ.
Thẩm Hành đưa mắt đánh giá một lượt căn hộ sạch bong không một hạt bụi, sắc mặt hơi trầm xuống, nói: “Đói bụng nên đến sớm thôi.”
Gia Ngộ liếc nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái, rồi hất cằm về phía ghế sô pha: “Cậu ngồi tạm đi, đồ ăn còn chưa xong.”
Thẩm Hành chế nhạo: “Cậu không định gọi người trong bếp ra chào hỏi tôi một tiếng à?”
“Tiếp đãi cậu đã là hết lòng rồi, còn muốn chồng tôi ra bắt tay chào hỏi cậu nữa chắc, mơ đi!”
Thẩm Hành: “…” Hắn thực sự không thích nghe hai chữ “chồng tôi” thốt ra từ miệng Gia Ngộ chút nào.
Nói mạnh miệng xong, Gia Ngộ lại có chút không tự nhiên mà vuốt vuốt tóc: “Mục Phách còn đang bận trong bếp, lát nữa xong anh ấy sẽ ra. Cậu cứ ngồi xuống trước đi.” Nói rồi cô liền đi vào bếp, hoàn toàn lờ đi khuôn mặt đã đen như đít nồi của Thẩm Hành.
“Mục Phách, hắn đến rồi đấy.”
Mục Phách không quay đầu lại: “Ừ.”
Gia Ngộ thu lại vẻ hất hàm ban nãy với Thẩm Hành, tiến lại gần vài bước, thăm dò: “Anh còn giận à?”
Mục Phách vẫn không quay lại nhìn cô: “Anh không giận.”
Dù không biết tại sao anh lại giận, nhưng nếu anh đã nói không giận, cô tạm tin anh một lần vậy. Gia Ngộ níu tay áo Mục Phách, nhắc nhở: “Mục Phách này, Thẩm Hành hắn nói chuyện thẳng tính nhưng không có ác ý đâu. Lát nữa hắn có nói gì thì anh cứ bỏ ngoài tai, đừng để bụng nhé.”
Thực ra Mục Phách biết Thẩm Hành có ý nghĩa như thế nào đối với Gia Ngộ. Bạn bè từ nhỏ đến lớn, không có gì giấu giếm, hiểu rõ sở thích và thói quen của nhau, chỉ cần một ánh mắt là biết đối phương nghĩ gì… Nhưng Thẩm Hành vẫn là đàn ông. Anh không thể kiểm soát được sự ghen tuông đang cuộn trào trong lòng.
Mục Phách hít sâu một hơi, điều chỉnh lại sắc mặt bình thường rồi quay về phía cô: “Anh biết rồi, em ra ngoài tiếp khách đi.”
Gia Ngộ thấy anh có vẻ đã ổn, trong lòng nhẹ nhõm, cô vẫy vẫy tay: “Không sao đâu, cứ để hắn đợi đi, em ở đây phụ anh một tay.” Cô chớp chớp mắt, “Tiện thể học hỏi chút luôn.”
Tai Mục Phách đỏ bừng lên. Tâm trạng tự dưng tốt hẳn.
Nhưng bầu không khí hòa hợp này chẳng kéo dài được bao lâu.
“Văn Gia Ngộ, tôi muốn ăn hoa quả.”
Tiếng gọi như ông hoàng con từ phòng khách vọng vào khiến Gia Ngộ chỉ muốn siết chặt nắm tay hét lại. Nhưng Mục Phách đã đưa cho cô đĩa hoa quả cắt sẵn: “Em mang ra ngoài đi.”
Gia Ngộ tự dưng cảm thấy mình thật là… quá hung dữ. Để chứng tỏ hình tượng dịu dàng, hiền thục, hào phóng của mình trong mắt Mục Phách, Gia Ngộ dùng tăm xiên một miếng dưa Hami đưa đến miệng anh: “Anh ăn thử đi.”
Mục Phách theo bản năng ăn miếng dưa, rồi ngây người ra.
Gia Ngộ hài lòng gật gật đầu: “Để em mang ra ngoài cho hắn.”
Mục Phách lúc này mới cảm nhận được vị ngọt thanh của dưa Hami lan tỏa trên đầu lưỡi. Anh bất giác sờ lên môi mình, đột nhiên rất muốn hôn Gia Ngộ. Chỉ là ngoài lúc làm tình ra, họ chưa từng hôn nhau bao giờ. Nghĩ đến đây, vị ngọt trong miệng Mục Phách dường như tan biến đâu mất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận