Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Đào Tẩu Định Mệnh Và Vũng Máu
Những ngày sau đó, cuộc sống của Cố Như diễn ra trong sự im lặng chết chóc. Căn biệt thự mới này nằm biệt lập trên một ngọn đồi, xung quanh vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây rừng.
Dĩ Triệt không nhốt cô trong phòng, cô có thể đi lại trong nhà, nhưng mọi cánh cửa ra vào đều bị khóa chặt, mọi cửa sổ đều được gia cố, và đám vệ sĩ, người hầu thì canh gác 24/7. Hắn cung phụng cô như một bà hoàng, quần áo hàng hiệu, trang sức đắt tiền, sơn hào hải vị không thiếu thứ gì. Nhưng thứ cô cần nhất – tự do – thì hắn nhất quyết không cho.
Hắn vẫn ân ái với cô mỗi đêm. Hắn không thô bạo như trước, nhưng cũng chẳng còn sự dịu dàng. Đó là những cuộc làm tình đơn phương, nơi hắn trút bỏ dục vọng và nỗi sợ hãi mất mát lên cơ thể cô, còn cô thì nằm im như một con búp bê vô hồn, mắt mở trừng trừng nhìn vào hư không, mặc cho hắn dày vò.
Sự lạnh nhạt của cô là lưỡi dao vô hình cứa vào tim Dĩ Triệt mỗi ngày. Hắn cố gắng bắt chuyện, cố gắng ôm cô, hôn cô trước khi đi làm, nhưng đáp lại chỉ là sự thờ ơ lạnh lẽo.
“Tiểu Như, anh đi làm nhé. Ở nhà ngoan.”
Sáng hôm đó, hắn hôn lên trán cô, ánh mắt van lơn một chút hơi ấm, nhưng cô quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ. Hắn thở dài, cay đắng quay lưng bước ra khỏi phòng, tiếng khóa cửa lách cách vang lên như thường lệ.
Ngay khi tiếng xe của hắn rời đi, Cố Như bật dậy. Cô không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Sự im lặng này, sự giam cầm này đang giết chết cô từ từ. Cô thà chết còn hơn sống như một con chim cảnh trong lồng son.
Cô chạy ra ban công, nhìn xuống dưới. Đây là tầng hai, độ cao không quá lớn nhưng cũng đủ nguy hiểm. Cô quay vào phòng, lột tung ga trải giường, vỏ chăn, rèm cửa. Đôi tay mảnh khảnh thoăn thoắt xé chúng ra, buộc nối lại thành một sợi dây dài.
Tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực, mồ hôi ướt đẫm trán. Đây là cơ hội duy nhất.
Cô buộc chặt một đầu dây vào lan can sắt chắc chắn, ném đầu kia xuống vườn. Cố Như hít một hơi thật sâu, leo qua lan can, bám chặt vào sợi dây vải mỏng manh.
“Cố lên, mày làm được mà. Chỉ cần xuống dưới, chạy vào rừng, mình sẽ thoát.” Cô tự trấn an mình.
Cô từ từ trượt xuống, từng chút, từng chút một. Gió tạt vào mặt, sợi dây vải thô ráp cứa vào lòng bàn tay đau rát. Khi cô xuống được hơn nửa đường, bỗng nhiên, một âm thanh quen thuộc vang lên khiến toàn thân cô cứng đờ.
Tiếng động cơ xe hơi gầm rú. Tiếng còi xe bíp vang lên chói tai.
Chiếc Lamborghini đen tuyền của Dĩ Triệt đang quay trở lại! Hắn đã quên tài liệu, hoặc linh tính mách bảo điều gì đó.
Tiếng còi xe bất ngờ làm Cố Như giật mình hoảng hốt. Chân cô trượt khỏi điểm tựa trên tường, tay cô vì mồ hôi trơn trượt mà tuột khỏi nút thắt vải.
“Áaaaa!”
Cả cơ thể cô rơi tự do xuống nền đất cứng phía dưới.
Bịch!
Một tiếng động khô khốc, đau đớn vang lên. Đầu cô đập mạnh xuống thềm đá hoa cương. Một cơn đau buốt óc xuyên qua hộp sọ, rồi bóng tối ập đến, nuốt chửng mọi thứ.
Trong xe, tài xế hét lên thất thanh: “Dĩ Tổng! Phu… phu nhân!”
Dĩ Triệt đang cúi xem tài liệu, nghe tiếng hét liền ngẩng đầu nhìn theo hướng tay chỉ của tài xế. Trái tim hắn như bị ai đó bóp nát vụn ngay khoảnh khắc ấy.
Dưới chân tường biệt thự, người con gái hắn yêu thương nhất đang nằm bất động. Máu… rất nhiều máu đỏ tươi đang chảy ra từ mái tóc đen tuyền của cô, lan rộng trên nền đá trắng toát, tạo thành một vũng máu kinh hoàng.
“Tiểu Như!”
Hắn gầm lên một tiếng xé lòng, đạp cửa xe lao ra ngoài như một kẻ điên. Hắn quỳ sụp xuống bên cạnh cô, đôi tay run rẩy không dám chạm vào thân thể mềm oặt kia.
“Gọi cấp cứu! Gọi xe cấp cứu ngay lập tức! Lũ vô dụng các người làm cái gì mà để cô ấy ra nông nỗi này!”
Hắn gào thét vào mặt đám người hầu đang chạy tán loạn, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu. Hắn cẩn thận nâng đầu cô lên, máu nóng hổi ướt đẫm bàn tay hắn, mùi tanh nồng xộc vào mũi khiến hắn muốn nôn.
“Tiểu Như… đừng… đừng làm anh sợ… Mở mắt ra nhìn anh đi…”
Nước mắt hắn rơi xuống, hòa lẫn vào dòng máu của cô. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, Dĩ Triệt khóc. Hắn khóc vì sợ hãi. Hắn sợ mất cô. Nếu cô chết, hắn cũng sẽ không sống nổi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận