Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thằng em tôi không thể chịu đựng được nữa. Nó gồng mình lên, dựng thành một cái lều lớn trong chiếc quần đùi tôi đang mặc.

Đúng lúc đó, An lấy ra một hộp sữa tươi, đứng thẳng dậy và quay người lại.

Ánh mắt cô ấy ngay lập tức bắt gặp cái lều của tôi.

Cô ấy không hề ngạc nhiên. Cô ấy chỉ nhếch mép cười, một nụ cười đầy vẻ đắc thắng.

“Xem ra buổi sáng của cậu cũng tràn đầy năng lượng nhỉ, Thủ khoa?” cô ấy nói, giọng điệu trêu chọc.

Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Bị bắt tại trận hai lần trong chưa đầy hai tư tiếng. Tôi không còn mặt mũi nào nữa.

An thản nhiên mở hộp sữa, tu một hơi dài. Vài giọt sữa trắng đục vương trên khóe môi cô ấy. Cô ấy đưa lưỡi ra, liếm sạch nó một cách chậm rãi, đầy khêu gợi. Ánh mắt cô ấy vẫn không rời khỏi đũng quần của tôi.

Hành động đó như một ngòi nổ. Ký ức về việc cô ấy liếm tinh dịch của tôi hôm qua ùa về. Hình ảnh giọt sữa trắng trên môi cô ấy chồng lên hình ảnh vệt tinh dịch trắng. Sự liên tưởng chết người này khiến thằng em tôi giật lên một cái, càng thêm căng cứng.

“Trời ạ…” tôi rên rỉ một tiếng, vội vàng đưa hai tay ra che lấy phần nhạy cảm của mình.

An cười khúc khích. “Che cái gì chứ? Hôm qua tớ còn ‘nếm’ thử rồi mà.”

Nói rồi, cô ấy đặt hộp sữa lên bàn, thản nhiên đi về phía tôi. Vẫn trong tình trạng ngực trần. Hai bầu vú của cô ấy rung rinh theo từng bước đi.

Tôi hoảng hốt lùi lại. “Cậu… cậu định làm gì?”

“Làm gì đâu,” An nhún vai, tiếp tục tiến tới. “Chỉ là tớ nghĩ, buổi sáng nên khởi động một chút cho ngày mới thêm sảng khoái thôi.”

Cô ấy dừng lại ngay trước mặt tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cô ấy. Hai đầu vú hồng hào, căng cứng của cô ấy gần như chạm vào ngực tôi. Cô ấy ngước lên nhìn tôi, đôi mắt màu hạt dẻ sáng rực lên một ngọn lửa quen thuộc.

“Cậu có muốn… ‘ăn sáng’ không, Nguyễn Long?” cô ấy thì thầm, giọng nói khàn đi vì ham muốn.

Chưa kịp để tôi trả lời, bàn tay cô ấy đã luồn qua hai tay tôi, nắm lấy cái lều đang căng cứng trong quần tôi. Lần này, cô ấy không chỉ chọc hay vuốt ve. Cô ấy bóp mạnh một cái.

“Á!”

Một cảm giác đau nhói xen lẫn khoái cảm mãnh liệt chạy dọc sống lưng tôi.

“Xem ra ‘cậu nhỏ’ của cậu đã sẵn sàng rồi,” An cười gian xảo. “Vậy thì… chúng ta bắt đầu thôi.”

Cô ấy dùng tay kia, kéo tuột chiếc quần đùi của tôi xuống. Thằng em trai được giải phóng, bật ra ngoài không khí, dựng đứng hiên ngang, sẵn sàng cho một trận chiến mới.

An nhìn nó, đôi mắt sáng lên đầy thèm thuồng. “Chào buổi sáng, anh bạn,” cô ấy thì thầm với nó, rồi không một chút do dự, cô ấy lại quỳ xuống.

Tôi đứng sững sờ giữa nhà bếp, quần tụt đến mắt cá chân, đối diện với một cô gái ngực trần đang chuẩn bị “ăn sáng” bằng chính dương vật của mình. Cuộc sống đại học của tôi. Ngày đầu tiên. Nó đã bắt đầu như thế đấy.

Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Mọi suy nghĩ, mọi sự kháng cự, mọi khái niệm về xấu hổ hay đúng sai đều bị hút vào cái miệng nóng hổi, ẩm ướt đang ngấu nghiến thằng em tôi. Tôi chỉ biết đứng đó, hai tay buông thõng, chiếc quần đùi vướng víu quanh mắt cá chân, biến tôi thành một pho tượng trần truồng và bất lực giữa căn bếp của chính mình.

Không giống như đêm qua trong bóng tối mờ ảo, lần này mọi thứ diễn ra dưới ánh sáng ban ngày. Tôi có thể thấy rõ từng chi tiết một cách tàn nhẫn. Mái tóc bạch kim mềm mại của An cọ vào bụng dưới của tôi, tạo ra một cảm giác nhồn nhột đầy kích thích. Đôi môi dày của cô ấy mút chặt lấy đầu khấc, liếm láp vành nấm một cách thành thạo. Chiếc lưỡi điêu luyện của cô ấy khuấy đảo bên trong, lúc thì xoáy tròn quanh miệng sáo, lúc lại liếm dọc theo thân gậy của tôi, khiến từng thớ thịt trên người tôi co giật trong khoái cảm.

Cô ấy ngẩng đầu lên, đôi mắt hạt dẻ nhìn thẳng vào mắt tôi, trong khi miệng vẫn không ngừng chuyển động. Một ánh nhìn đầy thách thức, đầy quyền lực. Nó như muốn nói: “Thấy chưa? Cậu không thể chống lại được tôi đâu.” Và cô ấy đã đúng. Cơ thể tôi đã hoàn toàn phản bội lại lý trí của tôi. Thằng em tôi cứng như đá, giật lên từng nhịp theo sự điều khiển của cô ấy, dịch nhờn cứ thế rỉ ra, làm cho cái miệng cô ấy càng thêm trơn trượt.

Bàn tay cô ấy cũng không hề nghỉ ngơi. Một tay cô ấy nắm lấy gốc dương vật, vuốt ve lên xuống, phối hợp nhịp nhàng với cái miệng. Tay còn lại đặt lên hòn bi của tôi, nhẹ nhàng xoa nắn. Sự tấn công toàn diện từ mọi phía khiến tôi gần như phát điên. Tôi cắn chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ, hai tay bấu chặt vào mép bàn bếp phía sau lưng để giữ thăng bằng. Mặt đá lạnh lẽo của bàn bếp là thứ duy nhất kết nối tôi với thực tại.

“Sao thế, Thủ khoa?” Giọng An vang lên, ù ù và méo mó vì miệng đang bận rộn. “Bữa sáng… ngon không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận