Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu có thể tự tìm cái chết thì càng tốt, xem ở chuyện cô tức giận, nếu cô chết đi, anh cũng đỡ phải tự động thủ, cũng sẽ không gặp phiền toái.

Các tiết học buổi sáng kết thúc, thời gian nghỉ ngơi buổi trưa rất dài.

Nguyên Tuấn Sách đi dọc theo con đường đến phòng vệ sinh để tìm người, chờ mong sẽ nhìn thấy cô đứng bên cạnh cửa sổ, hoặc đang bước đi trên cầu thang, anh có thể đẩy cô ngã xuống.

“Nè, cho mình một cái nữa!”

Nghe tiếng nói chuyện, Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu nhìn qua.

Trên cầu thang dẫn lên sân thượng, có hai người đang ngồi, thỏa mãn ăn đống que cay trong tay.

“Ăn ngon, ăn ngon, cậu mua bao nhiêu thế?” Hạnh Mính cay đến tê lưỡi, liên tục hít hà, nhưng vẫn thấy không đã ghiền, liếm đầu ngón tay.

“Cho cậu, vẫn còn nhiều lắm, mình mua mười cái.”

“Mẹ nó, dạo này trúng số à? Mình mới chỉ mua được tối đa năm cái thôi.”

“Chỉ có mười tệ thôi.” Lộ Điệp nhìn dáng vẻ không có tiền đồ của cô, gương mặt đã cay đến đỏ bừng, có lẽ là bị cây đến sặc, Hạnh Mính ho khan sù sụ, nhưng vẫn che miệng không chịu nhổ que cay ra.

Hai người đang ăn đến hăng hái, Hạnh Mính đột nhiên nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang đứng dưới cầu thang, cô như học sinh hư bị bắt quả tang tại chỗ, cứng đờ.

Lộ Điệp cũng quay đầu nhìn lại, hào phóng hỏi: “Cậu có ăn không? Nguyên Tuấn Sách.”

Anh cao lãnh trả lời: “Không ăn.”

Sau đó, gương mặt máy móc nở nụ cười mỉm tiêu chuẩn: “Bạn học Hạnh, cậu đang tức giận sao?”

Lộ Điệp không hiểu gì nhìn sang người bên cạnh, cảm thấy câu chuyện giữa hai người này không đơn giản như vậy.

“Tức, tức giận!” Hạnh Mính cao giọng, đề-xi-ben cao vút, ngón tay vẫn còn dính đầy sa tế trên que cay chỉ vào anh: “Cậu không biết xấu hổ hay sao mà còn hỏi tôi có phải đang tức giận hay không? Tôi có tức giận hay không trong lòng cậu không phải rõ nhất sao! Đêm qua tôi đã thành như vậy, tôi mới phát hiện cậu là đồ ác độc, tâm địa rắn rết! Cậu không biết xấu hổ, đồ máu lạnh vô tình!”

“Hai ngươi đã xảy ra chuyện gì thế? Sao nghe giống như cậu ta ngủ với cậu, xong sau đó không chịu trách nhiệm mà bỏ đi thế?”

“Phi phi phi phi!” Hạnh Mính thẳng sống lưng, gương mặt đỏ lên giống như quả táo, chín đỏ tươi lại mềm mại thơm ngon, cô nâng cằm, dùng lỗ mũi nhìn người: “Nói cho cậu biết nhé Nguyên Tuấn Sách, tôi mới không thèm tức giận với cậu. Giờ tôi cũng không cảm thấy khó hiểu khi người như cậu lại không có bạn bè! Tôi không nên vì cảm thấy cậu đáng thương mà cả ngày tìm cậu nói chuyện thổ lộ tình cảm, cậu chính là cái đồ động vật máu lạnh.”

“Thì ra là như thế, bạn học Hạnh, về mặt nào đó thì cậu đoán khá chuẩn đấy.”

“Cái gì chuẩn? Rốt cuộc, cậu thực sự không nhìn thấy tôi đang tức giận sao? Nhìn ra tôi tức giận rồi mà còn không tới xin lỗi tôi!”

Chuông vào học vang lên, Lộ Điệp thu dọn rác rưởi bên cạnh hai người: “Về phòng học trước đi, mình thấy hai người các cậu, nói chẳng rõ ràng gì cả, toàn nói nhảm thôi.”

Hai người Nguyên Tuấn Sách và Hạnh Mính, một người ngồi trên cao một người đứng phía dưới, hai ánh mắt nhìn nhau chằm chằm, tầm mắt giằng co, không ai động đậy.

Lộ Điệp bĩu môi: “Vậy được, mình đi về trước, hai người từ từ nói chuyện.”

Nói xong, hai tay cầm theo đống rác rưởi đứng lên, nhanh chóng chạy xuống cầu thang.

“Cậu từ từ, chờ mình với.” Hạnh Mính mới chạy xuống, cánh tay đã bị Nguyên Tuấn Sách túm lấy.

Cô cứng người, đứng tại chỗ, muốn động cũng không động đậy được, sức lực của Nguyên Tuấn Sách rất lớn, nếu anh thực sự muốn cưỡng ép, thì cô gần như không có khả năng tránh thoát. Cách một tầng quần áo, da thịt bị nắm chặt, Hạnh Mính cảm nhận được cổ lực đạo này khiến da đầu tê dại.

Có phải cô không nên dây vào anh không?

“Bạn học Hạnh, xin lỗi, thực ra tôi cũng không quá hiểu rõ. Cậu chỉ muốn một câu xin lỗi thôi sao?”

Nguyên Tuấn Sách không cười nữa, giọng điệu lúc nói chuyện vừa vô tội lại nghiêm túc.

“Loại lời này cậu nhất định bắt tôi nói rõ ra sao! Bản thân cậu không tự biết đi xin lỗi người khác.”

Ánh mắt thiếu niên trong lúc bất tri bất giác, dời đến cần cổ cô.

“Cậu nói đúng, tôi không hiểu chuyện này, nhưng tôi cũng không có ý định nói xin lỗi cậu. Chuyện mà tôi muốn làm, cho dù chưa làm thành công, hay làm không đạt yêu cầu, tôi không cho rằng xin lỗi có tác dụng gì.”

Đi học mười mấy năm, lần đầu tiên Hạnh Mính không hiểu nổi cậu này có ý gì, cả người như lọt vào trong sương mù, hỏi: “Cậu muốn làm chuyện gì?”

“Giết cậu.” Anh mặt vô biểu tình nói.

Ánh mắt Hạnh Mính dậy sóng, nhìn anh nghiêm túc nói ra những lời này, cô cảm thấy lực đạo ở chỗ cánh tay đang bị nắm lấy hình như đang tăng lên, có hơi đau. Lúc này mới phản ứng lại, cả người run rẩy.

Cô giả vờ vui đùa cười ha ha: “Giết, giết mình? Mình đã làm sai chuyện gì, mà cậu lại nghiêm túc nói đùa như thế? Nếu mình làm sai gì thì cho mình xin lỗi cậu, còn không được sao?”

“Không phải nói đùa, tôi muốn giết cậu, hy vọng bạn học Hạnh có thể cho tôi một cơ hội.”

Vẻ mặt Hạnh Mính nghiêm túc tránh khỏi cánh tay đang giam giữ mình của anh. Cô thử rất nhiều lần, đến tận lần thứ tư mới làm anh buông tay ra.

“Cậu điên rồi hả!”

Mắng xong, cô liền chạy.

Lời nói thì có vẻ kiên cường đấy, nhưng chỉ cần nhìn xuống đôi chân đang run rẩy của cô là rõ. Chân cô lúc này đã mềm nhũn, bất kỳ lúc nào, thậm chí là ngay một giây sau có thể quỳ bò trên mặt đất.

Buổi chiều có tiết mỹ thuật, giáo viên để các học sinh làm việc theo nhóm nhỏ. Vu Tề bưng một cái ghế đến, ngồi xuống bên cạnh Hạnh Mính, một nhóm ba người, bọn họ tự động loại trừ Nguyên Tuấn Sách.

“Tần Nhạc Chí bị đuổi về nhà, cưỡng chế tạm nghỉ học hai ngày, cậu có biết không?”

Hạnh Mính và Lộ Điệp đều trưng ra vẻ mặt khiếp sợ: “Tin tức từ đâu thế? Sao cậu biết”

“Các cậu không thấy hôm nay cậu ta không tới lớp sao. Khung cửa lớp chúng ta ngày hôm qua ta không phải tự nhiên đổ xuống, chủ nhiệm lớp kiểm tra camera theo dõi ngoài hành lang, nhìn thấy cậu ta đẩy cậu, đây là nguyên nhân thứ nhất!”

“Thứ hai, tối hôm qua cậu ta còn dám hẹn đánh nhau với ủy viên thể dục của lớp năm. Tên kia với học sinh lớp năm nổi tiếng toàn đứa to con, lúc đánh nhau cậu ta cũng chịu thiệt, trên mặt bị thương, giờ chắc biến thành bảng màu rồi. Nhưng mà cậu ta đá trúng nơi yếu hại của đối phương, nên bị người nhà người ta kiện, nhà trường đành cho cậu ta tạm nghỉ học để an ủi bên kia.”

“Tin tức lớn như vậy sao cậu không sớm chia sẻ với bọn mình!” Lộ Điệp kích động lấy di động ra, sờ soạng dưới ngăn bàn, bắt đầu bát quái.

“Xứng đáng.” Hạnh Mính lười nhác dùng mu bàn tay chống cằm.

Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt lúc ấy của Tần Nhạc Chí khi đi khiêu khích đối phương, nhất định là cực kỳ vênh váo mắt cao hơn đầu, loại người như cậu ta rất sĩ diện, còn thích giả vờ, giả vờ thất bại mà vẫn còn muốn cố gắng.

Vu Tề nhìn thấy chỗ cổ cô có vết màu đen, vươn tay hỏi: “Chỗ này của cậu đính cái gì thế?”

“Gì?”

“Hình như là mực nước. Có phải cậu lại quay bút rồi khiến mực văng lên cổ phải không?”

Nguyên Tuấn Sách ngồi bên cạnh nhìn thấy Vu Tề vươn tay, chuẩn bị sờ lên cổ cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận