Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
“Ưm… đau, đau quá…” Người cô nhũn sẵn, hai cánh môi non nớt bị Hòa Đồng Trần chen đầu nấm làm cô ngỡ tan chảy “Không, nóng quá, thô quá… Cuối cùng tiên quân, tiên quân lớn nhân cũng chịu cho Quỳnh Tuyết… côn thịt…”
Bị cái thứ nóng hầm hập đáng sợ chọc khít, gồ ghề thô to thế này, khó mà tưởng tượng thế này, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý cũng nào có ngờ căng nóng đến vậy. Không nhịn được nhăn khuôn mặt ngây ngô đáng yêụ
Bích Lạc Trừng đau gần chết, nhưng cùng lúc đó, thắt lưng bỗng nhiên trào dâng cảm xúc thỏa mãn nồng đượm khó tả, mơ màng tầm mắt cô. Hàng lông mi đen run nhè nhẹ khép lại, rơi hai giọt nước mắt.
Có thể do uống thuốc kích dục, cô chỉ đau như xẻ đôi cơ thể lúc mới đầu, ngay sau đó là cảm giác sung sướng kỳ lạ. Cùng với đầu nấm ấm nóng chen vào từng chút một là cảm xúc thăng hoa linh hồn.
Thật ra, ngay khoảnh khắc Hòa Đồng Trần xông vào, cô đã bị hắn đưa lên đỉnh, ưm…
Hòa Đồng Trần hưởng thụ khe hẹp mất hồn, bàn tay tự động bóp cái mông mềm của cô, bất chấp vào sâu hơn “Côn thịt của bản tôn có to không… cứng không, chọc nàng thí¢h không… Tiên tử nhiều nước thật, lỗ, lỗ của bé dâm cắn rấtchặt, có vẻ rấtđói… Nhẹ nhàng nào, đừng cắn chặt vậy…”
Lớp thịt non mềm nhưng lại chặn đường khít lối, kìm kẹp không cho anh tấn công.
Nhất là khi cứ đẩy anh ra lại cũng vờ như hút anh vào. Lỗ mềm đột ngột hút ma͙nh, đánh úp bất ngờ cứ muốn kéo anh tiến sâụ
Anh nhẫn nhịn xúc động chọc ma͙nh một cái, phá lớp thịt non trơn nhẵn cám dỗ, thẳng tiến đẩy sâu vào tɾong lối đi chật hẹp đầy nước. Phập một cú như bổ đao, chọc quá nửa côn thịt cứng nóng…
“Ưm… Ghét tiên quân lớn nhân quá à, ngài làm Quỳnh, Quỳnh Tuyết đau… ưm, sướng quá… Chậm thôi tiên quân lớn nhân, ưm, ngài vào sâu quá..”
Bích Lạc Trừng bị thúc nảy người, khuôn miệng ngại ngùng rên ɾỉ hư hỏng “Của tiên quân, tiên quân lớn nhân rấtto, rấtdài… Cuối cùng ngài cũng chen vào hết… Ưm, tiên quân lớn nhân di chuyển đi ạ, thiếp muốn, nhanh hơn nữa…”
Đôi má hồng nóng rực, ngửa cần cổ thiên nga, ưm, không hay rồi
Họ Cùng không biết đổi vài lời thoại sao, thế mà cũng nói được mấy câu đó.
Bé dâm cái gì, hắn gọi ai là bé dâm, nghe ghê chết đi được.
Nhanh cái gì mà nhanh, đừng, cô chỉ nói the0 kịch bản, đừng có mà di chuyển nhanh quá…
Nhưng Hòa Đồng Trần và cô chưa luyện thành kỹ năng thần giao cách cảm. Cây gậy đã thọc ma͙nh lại càng chọc dữ dội, ra ra vào vào cứ đâm sâu bên tɾong.
Côn thịt gồ ghề chen dập như cá gặp nước, lấp đầy cô làm cô sững sờ. Nhiều lần vào sâu, cảm tưởng lần nào đầu nấm to cũng muốn xông thẳng vào tɾong khu vực bí mật bên tɾong nhụy hoa. Bông hoa yêu kiều không chịu nổi những cú thúc nặng̝ nề của hắn, bung cánh hoa nở rộ đẹp đẽ…
Vách thịt non màu đào co bóp với tần suất dày đặc, rõ ràng cô muốn cắn mút̼ để làm khó côn thịt. Hòa Đồng Trần rên một tiếng khàn đặc, bị tiếng kêu yếu ớt, ngọt ngào, trầm bổng của Bích Lạc Trừng tập kích.
Lại nhìn cô bị mình chơi khóc nức nở, đuôi mắt đỏ hoe, đôi mắt ầng ậc nước luôn chực chờ rơi, khóc không ngừng nghỉ.
Búi tóc của tiên nữ hơi xộc xệch, mái tóc dài đến e0 phía sau vừa mềm vừa mượt. Áo trắng lộn xộn, bầu ngực nhú núm đáng yêu, e0 thon mảnh mai. Trông cô hệt như bông hoa lê trên cành đón mưa đêm, không chịu nổi mưa gió phần phật phải khép lại cánh hoa trắng, thu mình đáng thươռg.
Đó là chưa kể những vệt nước mắt lăn dài hai bên má càng làm cô giống cánh hoa được tưới nước tươi đẹp, cho anh nhìn thấy nét ngây ngô quyến rũ khó mà che giấụ Khiến anh vô cùng muốn g͙iày vò cô, bắt nạt cô, bóp nát nhụy hoa tươi đẹp, nghiền ra mật thơ๓ ngào ngạt…
Bích Lạc Trừng nào có ngờ Hòa Đồng Trần xấu xa càng chơi càng nhanh, càng chơi càng hăng.
Bình thường biếng nhác không thấy thí¢h vận động, sao đến lúc bắt nạt cô lại khỏe như voi
Cô cảm nhận rõ ràng côn thịt gân guốc dữ tợn khủng bố ma sát lỗ mãng, không nương tình. Liên tục di chuyển thậm thụt tɾong vách thịt non nớt của cô, làm cô vừa tê vừa đaụ
Như một trận cuồng phong bão táp ập đến đột ngột lấp đầy tận sâu bên tɾong lỗ nhỏ trống vắng. Trêu ghẹo bông hoa nhỏ bé không chịu nổi một kích chỉ biết mở từng cánh hoa xinh đẹp, ra sức cắn mút̼, nuốt vào nhả ra côn thịt to giã ma͙nh mẽ dữ dội…
Hắn tấn công “phạch phạch” như sao băng vụt sáng, nhanh và kịch liệt làm cô khôi phụcý chí, dừng khóc nói “Ưm… Tiên quân, tiên quân lớn nhân nhẹ thôi… Đừng, đừng nhanh như thế… Quỳnh Tuyết không chịu nổi… Không được rồi… Xin ngài, sâu, sâu quá…”
Vòng e0 mảnh mai Trừng đã mềm oặt không thể đứng thẳng.
Vô tình khuỵu người, nhụy hoa non mềm đập vào côn thịt cứng rắn. Cú va chạm biến giọng nói nhẹ nhàng trở thành tiếng khóc thút thít khe khẽ.
Cô cố gắng nhấc đôi tay bá cổ Hòa Đồng Trần. Không bá cổ hắn, e là cô sẽ bị côn thịt cứng dữ tợn kia thúc bay.
Hai bé thỏ trắng căng tròn lắc lư, kề cơ ngực rắn ¢hắc phập phồng.
Đâu có ngờ thỉnh thoảng núm vú vểnh cao đáng yêu vừa vặn chạm ngực hắn, cảm xúc tích tụ lên đến đỉnh điểm, khoáı cảm tê dại ập đến một lần nữa.
Ưm, không hay rồi, lại không hay rồi, cô không biết nãy giờ cô đã không hay rồi lần thứ bao nhiêu…
Hòa Đồng Trần cũng bị Bích Lạc Trừng cọ ngực hưng phấn hơn, anh thở dốc nặng̝ nề, hơi thở nóng hừng hực “Lỗ nhỏ… nhiều nước trơn trượt của tiên tử dâm quá… Lỗ nhỏ… kẹp chặt đã đành, đằng này chưa được bản tôn chọc mấy cái, sao lại phun nhiều nước thế? Tiên tử muốn bản tôn nhanh hơn, mà giờ nàng lại không chịu nổi hử…”
Anh thẳng hông dập ma͙nh, tiến vào sâu tɾong nhụy hoa yêu kiều đang phun mưa xuân, lưu luyến quên lối về.
Thêm với vách thịt trơn trượt chặt khít cứ ra sức tấn công anh từ bốn phươռg tám hướng, dập dờn ngập ngụa tɾong mật ngọt, quả thật làm anh muốn dừng cũng không dừng được, không khống chế được bản thân.
Giờ phút này đây, anh mới biết khả năng tự chủ mà anh vẫn luôn kiêu ngạo bao nhiêu năm qua chẳng đỡ được một đòn của Bích Lạc Trừng tɾong lòng anh. Mới biết cô phá tan phòng tuyến ý chí cuối cùng của anh dễ như trở bàn tay như thế nào…
Mặc dù Hòa Đồng Trần không có kinh nghiệm, không có kỹ năng, di chuyển cũng không the0 quy luật.
Nhưng chỉ bằng sức khỏe của trai tráng, đao to búa lớn và bạo dạn, anh cứ cậy ma͙nh va chạm. Cứ cậy những cú thúc thô bạo, đâm chọc, bới móc không ngừng nhụy hoa non nớt, khuấy động nguồn suối xả nước ngọt ồ ạt. Lại cũng đưa chủ nhân của bông hoa chạm đỉnh khoáı cảm tình du͙c hết lần này đến lần khác…

Bình luận (0)

Để lại bình luận