Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vu Triều không thể đưa ra một câu trả lời chính xác: “Nếu nhanh thì vài giờ, còn chậm có khả năng là mấy ngày mấy đêm. ”

Tạ Linh Lăng vốn nghĩ Vu Triều sẽ về sớm, nhưng nghe được câu trả lời của anh của trái tim cô lạnh đi một nửa.

Vậy xem ra nhất định là không có duyên phận rồi.

Cũng tốt.

Tạ Linh Lăng khách khí nói: “Ừm, vậy anh chú ý an toàn, tôi… Vậy tôi cũng đi về đây”

Gần như khi Tạ Linh Lăng nói xong câu đó, Vu Triều vội vàng hỏi: “Em có thể đừng đi được không? ”

“Hửm?”

Vu Triều nghiêm túc lặp lại: “Sau khi nhiệm vụ kết thúc, tôi sẽ lập tức về nhà, em có thể đừng đi được không? ”

Giọng nói của anh mang theo từ tính độc đáo, xen lẫn cầu xin nồng đậm, làm cho người ta không nhịn được muốn thương hại.

Lúc này Tạ Linh Lăng đang ngồi trên giường trong phòng ngủ, mặc quần áo của Vu Triều, vừa tắm xong cô rất thoải mái, lười biếng. Cô luôn là người mềm lòng, sau bao nhiêu năm vẫn không thay đổi được.

“Được không?” Vu Triều lại hỏi.

Tạ Linh Lăng dựa vào đầu giường, cảm nhận được chiếc giường ngăn nắp tràn ngập hơi thở sạch sẽ của Vu Triều, do dự một lát nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Rất nhẹ nhưng Vu Triều vẫn nghe được, giọng điệu của anh có chút trẻ con: “Em nói gì thì nói đi.”

Tạ Linh Lăng nhịn không được có chút muốn cười, nói: “Tôi sẽ chờ anh về. ”

Vu Triều khẽ cười: “Em đi ngủ trước đi. ”

Bên này Vu Triều vừa cúp điện thoại, đã bị một đám đồng đội nghe lén trêu ghẹo: “Anh cả! Rõ ràng đây là chuyện lớn rồi! ”

“Chúng ta có chị dâu rồi?”

“Anh cả! Cây “ngàn năm” cuối cùng đã nở hoa rồi! ”

‘’Chị dâu của chúng ta rốt cuộc là thần thánh phương nào!’’

Vu Triều rất rõ ràng, đám nhóc con này cho bọn họ một chút mưa sẽ lười biếng.

Anh bày ra uy nghiêm của đội trưởng: “Xem ra mỗi người bình thường rèn luyện quá ít nhỉ? Rảnh rỗi quá? ”

Trong xe lập tức câm như hến.

Nhưng ý cười khóe miệng Vu Triều lại không giấu được dịu dàng, suy nghĩ của anh bay bổng, anh còn cảm giác hương vị của Tạ Linh Lăng dường như còn sót lại trên cơ thể mình, trên môi và răng của anh.

Vu Triều chưa bao giờ nói cho ai biết Tạ Linh Lăng là người mà anh đã thầm yêu suốt 11 năm.

11 năm này không thấy mặt trời, hôm nay cuối cùng nó cũng được nhìn thấy ánh sáng.

Tạ Linh Lăng cảm thấy khoảnh khắc này rất kích thích, trong lòng cô cũng không nghĩ tới bản thân sẽ ở lại chỗ này qua đêm, nhưng ngoài miệng lại gật đầu đồng ý Vu Triều.

Con người cô hầu như luôn như vậy, ngoài miệng đồng ý, nhưng trong lòng thì suy nghĩ và hành động thì lại trái ngược, một kiểu người cực kì mâu thuẫn.

Nhưng Tạ Linh Lăng giờ đây thật sự lười nhúc nhích, cô xốc chăn lên lăn trên giường nằm.

Phòng ngủ của Vu Triều được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ, nhìn qua giống như một phòng vip của khách sạn. Cũng không có gì để nói, nhưng nhìn vào sẽ rất dễ nhận ra đây một người đàn ông độc thân sống một mình, ngôi nhà này thiếu hơi ấm của một người phụ nữ.

Tạ Linh Lăng cũng không để tâm nhiều như vậy, ở một nơi lạ đi ngủ cũng không lạ giường. Hơn nữa trên giường Vu Triều có mùi của gỗ mộc nhàn nhạt dễ chịu, cô nằm xuống không lâu đúng thật là ngủ thiếp đi.

Lúc nằm ngủ cô mơ mơ màng màng tỉnh giấc, Tạ Linh Lăng cảm thấy được điện thoại di động của mình có tin nhắn gửi đến. Không để ý, cô tiếp tục nhắm mắt chìm sâu vào giấc ngủ.

Trong giấc mơ, Tạ Linh Lăng nhớ lại chuyện lúc trước cô cùng Vu Triều chưa làm xong, tiếp tục làm tiếp. Giấc mơ chân thật đến nỗi cô cảm thấy mình giống như thật sự cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và nhịp tim của Vu Triều, còn có tiếng thở dốc không thể khống chế của cô. Nhưng ngay khi hai người triền miên, đột nhiên có một người lạ xông vào phòng bọn họ. Đối phương nhìn Tạ Linh Lăng hét to: “Mày là người phụ nữ thối nát, đồ không biết xấu hổ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận