Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cố gắng một chút, sẽ xong nhanh thôi.” Trong lúc đợi kết quả, nữ bác sĩ ngồi bên cạnh an ủi.

“Có thể… có thể đừng được không? Em còn muốn sống.” Lục Dĩnh không thể kìm được nước mắt, chỉ có thể run rẩy nói.

Nữ bác sĩ chuyển ánh mắt xuống đất, bất lực mà lắc đầu: ” Yên tâm, thuốc này rất an toàn.”

Lạc Nhạn đã huy động lượng lớn nguồn lực để nghiên cứu ra nó, đối với cơ thể sẽ không gây ra tác dụng phụ gì.

Vốn cô nghĩ phu nhân nhà hắn không đủ sữa cho con bú, không ngờ hắn lại dùng trên cơ thể cô gái này.

” Em đã từng có kinh nguyệt chưa?”

Lục Dĩnh nấc lên lắc đầu.

Chưa từng có kinh nguyệt, khảng định là chưa sinh con, vậy còn cần loạt thuốc này? Suy nghĩ sau đó khiến nữa bác sĩ thất kinh.

Thật nhanh đã có kết quả xét nghiệm.

Cơ thể hoàn toàn tốt, các chỉ số đều thể hiện Lục Dĩnh hoàn toàn có thể tương thích với thuốc. Trong tiếng khóc xé ruột gan của Lục Dĩnh, cô ấy cầm giấy tờ đưa đến cho Lạc Nhạn.

“Vật thì bắt đầu thôi.” Lạc Nhạn trở lại phòng khám.

Đằng sau là nữ bác sĩ, tay cô ấy còn cầm một khay inox, bên trong ngoài cồn cùng bông khử trùng còn có hai mũi tiêm cùng hai lọ thuốc trong suốt.

Lại có một con chip nhỏ xíu.

Lục Dĩnh không thể cử động, chỉ có thể bất lực vừa khóc lớn vừa cầu xin: ” Nhạn ca ca thương Tiểu Dĩnh nhất mà… Đừng làm đau Tiểu Dĩnh… Tiểu Dĩnh biết nghe lời rồi.”

Mặc kệ cô gào khóc, Lạc Nhạn vẫn không chút mảy may do dự mà tiến tới.

Hắn còn tức giận chuyện cô dám sinh tâm tư chạy trốn.

_____Sau khi tiến hành khử trùng, nữ bác sĩ cẩn thận lấy thuốc vào ống tiêm rồi đưa cho Lạc Nhạn.

“Bé con, đây là sản phẩm mới nhất của công ty.” Lạc Nhạn tiến đến bên Lục Dĩnh, đưa tay đặt lên bộ ngực sữa. “Em may mắn lắm đấy, rất nhiều quý phụ đặt sử dụng còn chưa được dùng.”

Thuốc này rất có ích với phụ nữ sau sinh, không chỉ có thể giúp kích thích sữa, mà còn khiến cho ngực không bị chảy xệ. Một liều thuốc bán ra giá rất cao xong vẫn được săn đón.

Dù sao là phụ nữ, ai không muốn vừa tốt cho con mình, bản thân cũng có thể giữ được dáng vẻ xinh đẹp chứ?

Đây cũng là lá át chủ bài sẽ đưa công ty con của Lạc Nhạn lên sàn.

Lục Dĩnh biết bản thân có cầu xin nữa cũng vô ít, chỉ bất lực cắn môi. Có điều cắn đến chảy máu vẫn không ngăn được tiếng nức nở.

Lạc Nhạn cầm lên một bên thỏ nhỏ, từ từ cắm kim tiêm vào.

Nơi đó truyền tới cảm giác đau buốt vô cùng, khiến Lục Dĩnh không nhịn được mà hét lớn: “Đừng… đau quá… Tiểu Dĩnh đau.”

“Ngoan.” Lạc Nhạn còn tức giận chuyện cô dám bỏ chạy, không nhẹ nhàng mà có phần còn mạnh tay hơn. Một bên ngực như vậy phải tiêm đến bốn, năm mũi.

Vừa xong một bên, Lục Dĩnh đã không chịu được mà ngất đi.

Nữ bác sĩ bên cạnh không nhịn được mà lên tiếng: “Lạc tiền bối, có thể tiêm mũi gây tê cho cô bé.”

Mới chỉ tiêm vào một bên cô bé đã chịu không nổi, vậy còn bên kia phải tính sao. Hơn nữa phản ứng sau tiêm thuốc mấy ngày sau đó còn đau đớn gấp vạn lần. Nếu không bọn họ cũng không mất công nghiên cứu lâu như vậy loại thuốc tê đi kèm.

“Đây là trừng phạt của nó.” Trình Cẩn đứng bên ngoài, thân hình cao lớn của hắn dựa vào cửa sổ, mặt không có chút biểu cảm.

Nếu không có giây phút xoay người bỏ chạy, ngày hôm nay Lục Dĩnh một chút đau cũng sẽ không phải chịu.

“Nhưng…” Nữ bác sĩ lo sợ Lục Dĩnh đau không chịu nổi mà cắn lưỡi tự sát.

“Đừng nói nữa.” Lạc Nhạn không có kiên nhẫn, nhìn khuôn mặt trắng bệch của người con gái đã sớm đau đớn đến ngất đi trên giường. “Lấy thuốc cho tôi.”

Muốn đợi con bé tỉnh lại rồi mới tiêm nốt bên còn lại. Có điều bọn hắn không có nhiều thời gian như vậy.

Nỗi đau lát nữa khi thuốc ngấm cũng coi như dủ trừng phạt rồi.

Nữ bác sĩ cắn răng, lấy thuốc ra ống tiêm: “Vậy còn con chip?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận