Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Buổi Học Nhóm Tại Quán Cà Phê Và Kế Hoạch Đen Tối
Vừa về đến nhà, Ninh Ninh vừa vui vẻ thưởng thức chiếc bánh kem chanh dây chua ngọt tan trong miệng, vừa lướt điện thoại. Bỗng màn hình sáng lên, tin nhắn từ “Lớp trưởng Giang Thuần”.
“Chiều nay 3 giờ học nhóm. Quán cà phê HL.”
Tin nhắn ngắn gọn, súc tích, đúng chất thiên tài lạnh lùng. Ninh Ninh vội vàng nhắn lại:
“Ok lớp trưởng! Hẹn gặp lại!”
Cô nhìn đồng hồ, còn hai tiếng nữa. Ninh Ninh vội vàng đi tắm rửa, chải chuốt. Cô chọn một chiếc áo sơ mi thắt nơ bản to ở cổ, kết hợp với chân váy xếp ly ngắn trên đầu gối, trông vừa ngây thơ vừa năng động.
Đúng 3 giờ kém 5, Ninh Ninh có mặt tại quán cà phê HL. Quán này nổi tiếng yên tĩnh, thường là nơi tụ tập của dân mọt sách. Cô đảo mắt một vòng, phát hiện Giang Thuần đang ngồi ở một góc khuất, nơi có những chậu cây cảnh che chắn, tạo không gian khá riêng tư. Đúng là nơi lý tưởng để học tập… và làm chuyện mờ ám.
– Chào lớp trưởng! – Ninh Ninh tươi cười ngồi xuống đối diện cậu. Cô cởi áo khoác ngoài, để lộ bờ vai thon thả và xương quai xanh quyến rũ.
Giang Thuần ngẩng lên, ánh mắt dừng lại trên người cô vài giây rồi quay lại cuốn sách trên bàn.
– Đến rồi à. Bắt đầu luôn đi.
Cậu đẩy về phía cô một tờ đề Lý được in ngay ngắn.
– Sáng nay cô giáo có nhắc đến đề thi một tiết năm ngoái. Tôi đã tìm được đề năm kia, dạng bài tương tự. Cậu làm thử đi, không hiểu chỗ nào thì hỏi tôi.
Ninh Ninh cầm bút, chống cằm nhìn tờ đề chi chít con số. Tay thì viết, nhưng đầu óc cô lại đang bay bổng với nhiệm vụ của hệ thống. Làm sao để sờ được “côn thịt” của cậu ta đây?
Cô lén lút quan sát Giang Thuần. Hôm nay cậu mặc áo phông trắng đơn giản và quần tây đen, toát lên vẻ thư sinh sạch sẽ. Vị trí ngồi của hai người là ghế sofa dài đối diện nhau, chiếc bàn ở giữa khá thấp, khăn trải bàn rủ xuống che khuất phần dưới.
Ninh Ninh cắn môi, suy tính. Phục vụ bưng ra hai ly nước. Giang Thuần uống cà phê đen, còn cô gọi sinh tố dâu.
Nhìn ly sinh tố đỏ mọng, một ý tưởng táo bạo nảy ra trong đầu cô.
Cô giả vờ chăm chú làm bài, thân người dần dần dịch chuyển về phía trước, thu hẹp khoảng cách với Giang Thuần. Giang Thuần đang cúi đầu giải một bài toán khó, hoàn toàn không để ý đến “mối nguy hiểm” đang cận kề.
Ninh Ninh cầm ly sinh tố lên, giả vờ uống một ngụm, rồi tay “vô tình” trượt một cái.
“Choang!”
Ly sinh tố rơi xuống mép bàn, dung dịch màu đỏ bắn tung tóe, và phần lớn “hạ cánh” an toàn ngay tại… đũng quần của Giang Thuần.
– Á! Chết rồi! Xin lỗi lớp trưởng! Tớ… tớ hậu đậu quá!
Ninh Ninh hét lên vẻ hoảng hốt, vội vàng rút khăn giấy trên bàn, chồm người sang.
Giang Thuần giật mình, nhìn xuống chiếc quần tây đang loang lổ vết sinh tố đỏ rực ngay vị trí nhạy cảm. Cậu cau mày, định đứng dậy thì Ninh Ninh đã nhanh tay hơn.
– Để tớ lau cho! Để tớ lau cho!
Bàn tay nhỏ nhắn của cô cầm nắm khăn giấy, ập thẳng vào đũng quần cậu.
– Đừng… – Giang Thuần định ngăn lại nhưng không kịp.
Bàn tay cô chà xát mạnh bạo lên khu vực nhạy cảm. Qua lớp vải quần tây, cô cảm nhận được độ nóng và kích thước “khủng” của vật bên trong. Giang Thuần cứng đờ người, hơi thở nghẹn lại. Sự tiếp xúc đột ngột và táo bạo này khiến cậu không kịp phản ứng.
– Cậu… bỏ tay ra! – Giang Thuần gằn giọng, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận.
Nhưng Ninh Ninh làm như không nghe thấy, đôi mắt long lanh ngây thơ vô số tội:
– Tớ thấy nó thấm vào trong rồi này! Chắc dính vào quần lót rồi, khó chịu lắm đúng không? Để tớ lau kỹ hơn cho!
Nói rồi, cô càng lấn tới. Một tay cô giả vờ lau bên ngoài, tay kia khéo léo luồn vào cạp quần tây của cậu, lần mò tìm nút khóa.
– Cậu đang làm cái quái gì vậy? – Giang Thuần hoảng loạn, cố gắng bắt lấy cổ tay cô.
Nhưng Ninh Ninh đã nhanh hơn. “Tách” một tiếng, khuy quần bật mở. Cô kéo khóa quần xuống, bàn tay luồn qua lớp quần lót, chạm trực tiếp vào da thịt nóng hổi bên trong.
– “Chạm rồi! Nhưng chưa đủ!” – Hệ thống nhắc nhở.
Ninh Ninh liều mạng, bàn tay nhỏ bé nắm trọn lấy côn thịt đang bắt đầu cương cứng của Giang Thuần. Nó to và nóng hổi, giật nảy trong tay cô.
Giang Thuần rên khẽ một tiếng trong cổ họng, toàn thân run rẩy. Cậu muốn đẩy cô ra, nhưng khoái cảm lạ lẫm và mãnh liệt từ bàn tay mềm mại kia khiến lý trí cậu tê liệt. Cậu chỉ biết nắm chặt lấy mép bàn, gồng mình chịu đựng sự “xâm phạm” trắng trợn này ngay giữa quán cà phê.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận