Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu A Dạng xảy ra chuyện gì, sau này mày cũng đừng vào cái nhà này nữa!”

Còn trước cả khi bọn họ ly hôn.

Thứ ông nội Hạ để ý không phải là ly hôn, mà là lo lắng cho Khương Dạng hơn.

Mức lương rất thấp.

Trong lúc Hạ Tây Chấp đang mơ màng, cuối cùng nhận ra mình đã làm sai chuyện gì.

“Khương Khương, người đàn ông này đáng sợ quá…”

Muốn tìm một người trong thành phố này, đối với Hạ Tây Chấp mà nói không phải là việc khó.

“Khương Khương, sao anh ấy còn ngồi ở đây mà không đi vậy, sẽ không ảnh hưởng đến việc làm ăn của chúng ta chứ…”

Cho nên vài giờ sau, anh đã xuất hiện trong quán trà sữa này.

Cho nên vài giờ sau, anh đã xuất hiện trong quán trà sữa này.

Anh biết đây là công việc bán thời gian mà Khương Dạng đang làm thêm, từ thứ hai đến thứ sáu, mỗi ngày sáu tiếng, một giờ 18 NDT.

Mức lương rất thấp.

Thậm chí không đắt bằng một ly trà sữa của cửa tiệm

Anh còn biết Khương Dạng thuê nhà ở gần thành phố đại học, một chung cư duy nhất, hợp đồng thuê 1 năm, ký hợp đồng vào nửa năm trước.

Còn trước cả khi bọn họ ly hôn.

Anh đuổi theo bóng lưng Khương Dạng đi ra ngoài.

Hạ Tây Chấp nghe động tĩnh trong quán trà sữa, nghe thấy cô gái mặt tròn kia gọi cô là “Khương Khương”, sau đó thì thầm nói xấu anh.

Thậm chí không đắt bằng một ly trà sữa của cửa tiệm

“Khương Khương, người đàn ông này đáng sợ quá…”

“Khương Khương, sao anh ấy còn ngồi ở đây mà không đi vậy, sẽ không ảnh hưởng đến việc làm ăn của chúng ta chứ…”

“Khương Khương, chúng ta thật sự không cần báo cảnh sát sao? Hoặc thông báo cho ông chủ của chị để ông chủ xử lý ha? ”

Hạ Tây Chấp nhìn thấu hồng trần, nheo đôi mắt đầy nguy hiểm.

Khương Dạng luôn dịu dàng an ủi cô ấy, mỉm cười lắc đầu nói: “Không sao đâu, anh ấy ngồi một lát rồi sẽ rời đi thôi. ”

Nhưng Hạ Tây Chấp ngồi một chỗ rất lâu, trà sữa trân châu trong tay không uống ngụm thứ hai.

Cho đến khi Khương Dạng tan làm.

Người đến tiếp quản là một nam sinh đại học hơn hai mươi tuổi, đeo một cặp kính, tướng mạo nhã nhặn, lúc nói chuyện với Khương Dạng, vành tai cậu ta mang theo đỏ ửng.

Thằng nhóc thối đó có ý đồ bất chính!

Hạ Tây Chấp nhìn thấu hồng trần, nheo đôi mắt đầy nguy hiểm.

Nam sinh đột nhiên cảm thấy sống lưng ớn lạnh, giật mình, thậm chí quên nói chào tạm biệt với Khương Dạng.

“Lão già họ Khương đã ra đi 2 năm rồi, bên cạnh A Dạng ngay cả một người nhà cũng không có! Mày dám bỏ mặc con bé một mình, để con bé đi như vậy hả?! ”

Khương Dạng cởi tạp dề xuống, xách theo một ly trà sữa lúc nãy đã làm xong, mở cửa đi ra khỏi cửa hàng.

Hạ Tây Chấp nhìn thấy đó là một ly trà sữa trân châu bình thường, giống hệt ly anh đã uống.

Nhưng mà anh cũng nhìn ra, lúc Khương Dạng đẩy cửa rời đi cũng không liếc mắt nhìn về phía anh.

Hạ Tây Chấp bình tĩnh trả lời, nhưng mà thứ lao về phía anh là chiếc nạng do ông nội Hạ dùng hết sức lực toàn thân ném tới.

Bóng dáng cao lớn của người đàn ông dừng lại một hồi.

Ngay sau đó.

Trong lúc Hạ Tây Chấp đang mơ màng, cuối cùng nhận ra mình đã làm sai chuyện gì.

Anh đuổi theo bóng lưng Khương Dạng đi ra ngoài.

……

Căn hộ duy nhất mà Khương Dạng thuê nằm trong một khu chung cư cũ.

Bảo vệ cửa lười biếng, cây xanh rất kém, bãi đậu xe hỗn loạn, tầng dưới không có kiểm soát ra vào, lên tầng không có thang máy…

Không có thứ nào nào có thể khiến Hạ Tây Chấp vừa lòng.

Anh còn biết Khương Dạng thuê nhà ở gần thành phố đại học, một chung cư duy nhất, hợp đồng thuê 1 năm, ký hợp đồng vào nửa năm trước.

Khương Dạng được cưng chiều mà lớn lên, làm sao có thể ở sống chỗ này chứ?!

Nhưng dọc theo đường đi, Khương Dạng không nói một câu nào.

Hạ Tây Chấp nghĩ về chuyện này, bất tri bất giác đi theo Khương Dạng lên tầng.

Khoảnh khắc bước chân dừng lại, anh nhìn thấy Khương Dạng đang đứng ở cửa.

Anh nhíu chặt mày, mới miễn cưỡng nuốt xuống.

Khương Dạng đã thay dép lê xong, một tay nắm lấy tay nắm cửa, một tay cầm chìa khoá, với một biểu cảm bình tĩnh trên khuôn mặt thanh tú và mềm mại, cô lặng lẽ nhìn Hạ Tây Chấp.

Một người sống lớn như vậy đi theo phía sau cô, người đàn ông cũng không dùng kỹ năng theo dõi gì, cô đương nhiên là biết

Mỗi cuối tuần cô đều đến nhà họ Hạ chơi, nấu cơm cho ông nội Hạ, nói chuyện với ông nội Hạ, đi dạo với ông nội Hạ.

Nhưng dọc theo đường đi, Khương Dạng không nói một câu nào.

Ngọt, quá ngọt rồi.

Ngược lại Hạ Tây Chấp, người đi theo dõi bị phát hiện, anh có vẻ luống cuống tay chân khi đối mặt với người vợ đã ly hôn hơn một tháng.

Gương mặt đẹp trai thâm thúy kia, còn có tiếng tim đập hoảng loạn.

Giống như một thiếu niên làm chuyện sai.

Nhưng anh lại nghe thấy…

Khương Dạng nhìn anh hỏi: “Anh muốn vào nhà không? ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận