Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nếu cố gắng rút côn ŧᏂịŧ ra thì hàm răng của thiếu gia chắc chắn sẽ làm côn ŧᏂịŧ của cậu bị thương.
Nịnh Bảo chỉ có thể duy trì tư thế này, sau đó cố gắng dùng ngón tay cạy mở miệng thiếu gia.
Trước đây miệng thiếu gia rất dễ cạy mở, nhưng lần này cho dù Nịnh Bảo có cạy thế nào, cũng không thể mở miệng thiếu gia ra.
“Ô … côn ŧᏂịŧ của Nịnh Bảo bị kẹt trong miệng thiếu gia … ô …”
Nếu lúc này lão quản gia đi vào thì cậu phải làm sao đây, lúc này Nịnh Bảo bắt đầu hoảng sợ, cậu dùng sức mở miệng thiếu gia, nhưng lại sợ làm thiếu gia bị thương.
Từng phút từng giây cứ thế trôi qua, Nịnh Bảo cảm nhận được độ ấm trong miệng thiếu gia, thân thể run lên, sau đó bắn vào miệng thiếu gia.
Sau khi xuất tinh, Nịnh Bảo bất lực ngồi ở trên mặt tiểu thiếu gia mà khóc, cậu vẫn không thể rút côn ŧᏂịŧ ra được.
Quan trọng nhất là lúc này Nịnh Bảo còn muốn đi tiểu, nếu thiếu gia vẫn không buông ra thì cậu có thể sẽ phải tiểu trong miệng thiếu gia.
“Ô … thiếu gia … Nịnh Bảo muốn đi tiểu … buông ra …” Nịnh Bảo muốn đứng dậy, nhưng hàm răng của thiếu gia lại cắn chặt lấy côn ŧᏂịŧ của cậu, hơi nhúc nhích một chút là đau.
Không biết tại sao, Nịnh Bảo cảm thấy thiếu gia cố ý làm như vậy.
Vài phút sau, bàng quang của Nịnh Bảo như sắp vỡ tung ra, nhưng thiếu gia vẫn không chịu buông tha.
Nịnh Bảo bất lực khóc lóc: “Thiếu gia, Nịnh Bảo thật sự muốn đi tiểu…”
Cậu không thể nào tiểu trong miệng thiếu gia được, nếu một ngày nào đó thiếu gia tỉnh lại, sau khi biết chuyện này, nhất định sẽ gϊếŧ cậu mất.
“Thiếu gia … buông ra …” Nịnh Bảo đã thử mấy lần, nhưng vẫn không được.
Cuối cùng cậu không nhịn được nữa, tiểu một chút trong miệng thiếu gia.
Vì sợ hãi, Nịnh Bảo cứ thế rút côn ŧᏂịŧ ra, bất chấp đau đớn.
Côn ŧᏂịŧ bị hàm răng của thiếu gia cắn đến nỗi sưng tấy lên, phía trước vẫn còn dính nướ© ŧıểυ.
Nịnh Bảo không kịp đi vào nhà vệ sinh, liền tiểu lên mặt thiếu gia và gối trên giường, tóm lại là làm ướt khắp nơi.
Nịnh Bảo thất thần ngồi yên ở chỗ đó, sững sờ một lúc lâu mới có phản ứng, vội vàng xuống giường lấy khăn tắm lau người cho thiếu gia.
Cũng may lúc trước Nịnh Bảo không có tiền mua đồ ăn, chỉ uống toàn nước, nướ© ŧıểυ loãng, không có mùi hôi.
Sau khi lau sạch nướ© ŧıểυ trên mặt giúp thiếu gia, Nịnh Bảo lại thay ga giường mới.
Sau một hồi bận rộn, Nịnh Bảo mới mệt mỏi dựa vào mép giường nghỉ ngơi một lát.
Lúc này, trên hành lang vang lên tiếng bước chân.
Nịnh Bảo nghe thấy tiếng bước chân có chút lộn xộn, lại là tiếng giày da, cậu liền biết lại là người đàn ông kia đến.
Nịnh Bảo có chút buồn bực ôm đống chăn ga đã thay đem đi giặt, cậu không muốn ở trong phòng nhìn người kia tán tỉnh thiếu gia.
Người đàn ông kia đẩy cửa bước vào phòng ngủ, đúng lúc Nịnh Bảo ôm chăn ga đi ra ngoài, hai người chỉ nhìn nhau một cái liền lướt qua nhau.
Nịnh Bảo không dám ngẩng đầu nhìn người đàn ông đó, chỉ cúi đầu bước đi.
Lúc đi giặt chăn ga, Nịnh Bảo không kìm được nước mắt, vừa khóc vừa dùng tay giặt ga trải giường.
Sau khi Nịnh Bảo rời khỏi phòng, thiếu gia trên giường liền mở mắt.
Ôn Hạo bước đến ngồi xuống giường, nhìn em trai hỏi: “Em thật sự thích tiểu tử kia sao?”
Ôn Thời Kình nằm ở trên giường chớp chớp mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận