Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dặn lòng xong, cô rửa tay rồi bước ra khỏi phòng vệ sinh nữ.

Vừa bước ra đến cánh cửa, Tịch Hiên nghe được tiếng quen thuộc, dường như là rất lâu rồi.

Tiểu Hiên? Phải em không?

Tịch Hiên xoay người nơi phát ra giọng nói, cô liền mở to mắt như chết đứng, là Lục Tâm, tình đầu của cô.

Lục Tâm vui vẻ khi gặp lại Tịch Hiên, anh đi đến chổ cô, Thật sự là em?

Tịch Hiên cười gượng gạo, cứ tưởng anh ta sẽ quên mất cô, không ngờ lại còn nhớ, thâm tâm cô rối bời, Chào anh, Lục Tâm.

Nở nụ cười tươi, Lục Tâm nhã nhặn trong bộ vest xám. Vừa mới ra khỏi phòng vệ sinh nam, anh lại bắt gặp được bóng dáng nhỏ quen thuộc, là Tịch Hiên, người yêu cũ của anh, Lâu quá không gặp, Tiểu Hiên.

Tịch Hiên gật đầu phụ hoạ, miễn cưỡng trả lời: Cũng gần 7 năm.

Đúng, 7 năm thật dài. 3 năm quen nhau, cô yêu anh đến sống chết, thế mà chỉ vì một câu không hợp là có thể cắt đứt tất cả.

Năm đó, Lục Tâm vô tình với cô, cô cũng chẳng nhất thiết kéo giữ, gật đầu một cái, chấp nhận mọi chuyện, chấp nhận anh chia tay, chấp nhận vứt bỏ đoạn tình cảm nồng ấm chết tiệt kia.

Vẻ ngoài cô luôn cứng rắn, mà trong lòng cô rỉ máu từng giọt, chà xát đau thấu tim gan. Với cô, đối phương đã không còn tình cảm, sự tha thiết cũng chẳng còn, cô níu kéo được bao lâu? Hạnh phúc bao lâu nữa? Rồi anh sẽ suy nghĩ lại sao? Không! Đàn ông luôn đốn mạt như thế, đã hết yêu là hết yêu, không có chuyện sẽ bận lại chiếc áo cũ mèm rách tả tơi, đúng không?

Em dạo này sống tốt không? Anh cũng thường thấy em trên các mặt báo Miracel. Lục Tâm hỏi thăm. Tịch Hiên anh quen biết năm nào bây giờ là một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng, giàu có, đầy bản lĩnh. Anh có tiếc không?

Tiếc chứ! Cô gái cứng ngắt, ảm đạm năm nào giờ đây lại nóng bỏng, xinh đẹp, phong cách thời trang không chê vào đâu được đang đứng trước mặt anh đây, lại là người yêu cũ anh đã bỏ quên 7 năm trước.

Cám ơn anh, em sống rất tốt! Tịch Hiên nhàn nhạt trả lời. Cô lườm ánh nhìn rực lửa từ đôi mắt của Lục Tâm, thật khinh bỉ. Không hiểu sao năm đó lại yêu anh nhỉ? Cô đúng là điên rồi.

Bạn em còn đang đợi, tạm biệt anh trước vậy. Tịch Hiên kiếu lui, cô cảm thấy ở gần Lục Tâm lâu, cô sẽ không khống chế được chính bản thân mình mà càng ghét cay đắng anh hơn.

Khoan đã! Lục Tâm nắm lấy cổ tay Tịch Hiên lại, anh làm sao bỏ qua cho người con gái trước mặt đây. Cô bây giờ thật xinh đẹp, rất vừa mắt anh, Chúng ta có thể liên lạc cùng nhau không? Anh muốn mời em một bữa ăn tối được không?

Tịch Hiên nghe trong lời nói của Lục Tâm toàn là âm hiểm, chính xác là âm hiểm. Cô đâu phải cô gái năm đó yêu anh nữa, thật nực cười, muốn đến là đến, muốn đi là đi sao? Anh nghĩ cô là ai?

Kéo tay Lục Tâm đang nắm lấy tay mình, Tịch Hiên ánh mắt nghiêm túc nhìn anh, Lục Tâm, em nghĩ giữa em và anh không cần thêm một cuộc trò chuyện nào nữa cả.

Tại sao? Lục Tâm không buông tha. Hiện tại, anh không có bóng hồng nào bên cạnh cả, nếu là Tịch Hiên, anh sẽ chấp nhận. Anh cũng chấp nhận năm đó là mình ngu xuẩn chia tay cô, bây giờ đây anh đang rất muốn đền bù lại cho cô.

Vì chúng ta chấm hết cách đây 7 năm rồi. Mọi chuyện nên vào dĩ vãng đi, em và anh cứ như hiện tại, không quen biết tốt hơn. Tịch Hiên cứng rắn đáp. Cô không muốn giằn co về chuyện này. Với lại, tình yêu cô dành cho Lục Tâm đã chết từ lâu rồi.

Hiên… Lục Tâm đang muốn biện minh, Tịch Hiên đã cắt lời nói của anh: Lục Tâm! Đừng gọi tên em thân mật như thế. Xin lỗi, em còn bạn đang đợi, tạm biệt!

Bình luận (0)

Để lại bình luận