Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cuộc Đào Thoát Trong Quan Tài
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Hoa Thiên Tuyết mở mắt. Phòng bệnh .
Cô cử động lưỡi. Đau nhói.
Chết cũng không xong . Ông trời thật không thương cô.
Cô nhìn xung quanh. Không một bóng người. Hụt hẫng. Nhưng cũng thật… may mắn.
Cô không suy nghĩ nữa.
Xuống giường. Cơn đau từ lưng và bụng dưới ập đến, nhưng cô cắn răng chịu đựng. Cô liều mình, giật phăng mớ kim tiêm, ống nhựa đang ghim trên người mình ra .
Máu lại chảy. Kệ mẹ nó.
Cô tự động trốn khỏi viện .
Trái tim cô đập như trống trận . Cô sợ bị phát hiện. Cô sợ nếu bị bắt lại, da thịt cô sẽ không còn nguyên vẹn.
May mắn, trời đã che mắt bọn chúng . Cô rời đi một cách bình yên.
Nhưng khi đứng trước con đường rộng lớn, cô chùng bước.
Đi đâu bây giờ?
Ba mẹ… Con bất hiếu…
Cô biết, nếu cô trốn đi, hắn sẽ trút giận lên ba mẹ cô . Nhưng cô không thể chịu đựng được nữa. Sống ở nơi đó, khác gì địa ngục?
Thôi. Đã trốn rồi, còn quay đầu làm gì . Việc bây giờ, là phải biến mất.
Cô lẻn xuống hầm giữ xe của bệnh viện. Chân trần đi trên nền xi măng lạnh ngắt . Cô ngó quanh. Toàn là xe.
Một chiếc Mercedes – AMG màu đen . Cốp xe… không khóa!
Cô leo vào, đóng sập cửa lại.
Nằm trong bóng tối chật hẹp, cô tủi thân, nước mắt lại rơi . Nơi này, như một cái quan tài. Nhưng ít ra, nó an toàn.
Cô mệt mỏi, thiếp đi .
________________

Một tiếng sau.
Dương Hạ Vũ xách một hộp cháo hắn tự tay nấu, mang từ nhà vào . Hắn đang suy tư. Hắn chau mày, lắc đầu, như đang phủ định điều gì đó trong tâm trí .
Hắn bước vào phòng bệnh.
Hộp cháo trên tay rơi xuống sàn. Loảng xoảng.
Phòng bệnh trống rỗng. Đống dây truyền dịch bị giật đứt, vương vãi trên sàn.
Dương Hạ Vũ đứng hình. Đôi ngươi hắn trở nên thâm trầm. Bàn tay siết chặt thành nắm đấm, trắng bệch .
“CHẾT TIỆT!”
Hắn gầm lên.
“HOA THIÊN TUYẾT! EM ĐANG THỬ LÒNG KIÊN NHẪN CỦA TÔI ĐẤY À?”
Hắn quẳng cái bàn bên cạnh, quay đầu, đi thẳng đến phòng an ninh .
RẦM!
Cánh cửa phòng an ninh bị đạp văng . Tên nhân viên trực ca giật bắn mình. Hạ Vũ thản nhiên ngồi vào máy, bấm tua lại camera .
Và hắn thấy cô.
Bóng dáng gầy gò, trong bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình . Bước chân thấp thỏm. Cô lén lút như một con chuột.
Hắn đập nát bàn phím.
Hắn thấy cô đi xuống hầm, chui tọt vào cốp chiếc Mercedes .
Một lúc sau, một cặp nam nữ bước vào chiếc xe đó. Họ thản nhiên lái đi, không hề biết có người trong cốp .
Dương Hạ Vũ nhìn kỹ biển số xe. Hắn ngửa mặt, cười to. Một nụ cười đáng sợ.
“NĂM PHÚT!” Hắn gầm lên với tên nhân viên. “TÌM ĐỊA CHỈ CỦA THẰNG THIẾU GIA HỌ TRƯƠNG CHO TAO!”
Hắn bóp nát con chuột trong tay . Gân xanh nổi cuồn cuộn trên cổ hắn .
Thiên Tuyết. Em trốn không thoát đâu. Tôi phải làm gì với em đây?
________________

Trong cốp xe.
Tiếng dằn xóc làm Thiên Tuyết lơ mơ tỉnh dậy .
Cô loáng thoáng nghe được cuộc nói chuyện .
“Quốc Hòa, em chắc là Minh Thư sẽ hiểu chứ?” Giọng một cô gái mệt mỏi .
“Hạnh Như, chị đừng lo. Cô ấy là người nói lý lẽ mà.”
Một giọng nam trầm ấm, chững chạc .
Nội dung câu chuyện xoay quanh việc che giấu một đứa bé. Họ rất sợ một người tên Minh Thư (bạn gái của Hòa) biết được [381, 382].
Thiên Tuyết tò mò. Đứa bé đó là con ai?
Cô nhướng người, cố gắng nghe rõ hơn.
KÍT!!!!
Chiếc xe thắng gấp.
Hoa Thiên Tuyết, theo quán tính, lộn cổ một vòng, bay thẳng từ cốp xe lên hàng ghế sau, lủng lẳng, kẹt cứng giữa ghế và cốp .
Trời ạ! Bị bắt quả tang rồi!
Minh Hòa và Hạnh Như quay đầu lại. Cả hai chết sững.
Họ nhìn chăm chăm vào “sinh vật lạ” đang chật vật, giương mắt cầu cứu .
Hòa thở dài, quay sang Hạnh Như:
“Cô ấy là ai vậy?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận