Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lục Hiểu Dư vừa học thuộc xong đoạn thoại thì cũng đúng lúc đến lượt của mình. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh rồi bước vào phòng thử vai.
Sau khi cô diễn xong phân đoạn của mình, vị đạo diễn và phó đạo diễn nhìn nhau một lúc lâu mà không nói gì. Hiểu Dư tưởng chừng như mình đã không còn hy vọng, tim cô chùng xuống. Nhưng rồi cô lại bất ngờ nghe họ hẹn gặp lại cô vào buổi thử vai với trang phục và tạo hình vào tuần sau.
Mắt Hiểu Dư sáng lên, cô mừng rỡ cúi đầu cảm ơn liên tục, nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi.
Rời khỏi phòng thử vai, cô định bụng bắt xe buýt về nhà. Tay còn chưa kịp giơ lên, đã thấy chiếc xe quen thuộc của Giang Vũ đỗ ngay trước mặt.
Anh hạ kính xe xuống, giọng nói dịu dàng, ấm áp: “Để anh đưa em về.”
Hiểu Dư cẩn thận nhìn quanh, đảm bảo không có ai khả nghi hay ống kính máy ảnh nào đang chĩa về phía mình, mới quay lại nhìn anh, lắc đầu từ chối:
“Không cần đâu ạ, em tự bắt xe về được rồi.”
Giang Vũ mặc kệ lời từ chối của cô, vẫn kiên trì nài nỉ: “Đừng từ chối anh nữa mà, dù gì cũng tiện đường.”
“Tiện đường cái gì chứ? Nhà anh đâu có cùng đường với nhà em?” Cô nhíu mày.
“Bà cô của tôi ơi, em nể mặt anh một chút được không?” Anh bật cười bất lực. “Anh đã cất công chạy đến đây tham dự buổi sơ khảo này, lẽ nào em không rõ lý do?”
“Giang Vũ, anh thật sự không muốn chúng ta chỉ là bạn bè thôi sao?” Lần này, cô không né tránh nữa mà hỏi thẳng.
Giang Vũ khẽ cười, ánh mắt nhìn cô đầy trìu mến: “Dư Dư, anh chưa bao giờ xem em là bạn cả.”
“Vậy thì em càng không thể…” Hiểu Dư thẳng thừng từ chối, nhưng còn chưa nói hết câu đã bị anh chen ngang.
“Yên tâm đi, anh đương nhiên biết giữ chừng mực, tuyệt đối sẽ không làm em khó xử.” Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm với giọng bông đùa:
“Ngoan nào, đứng đây lâu không tốt đâu. Đằng nào cũng phải bắt xe về nhà, chi bằng em bắt anh đi này, anh đảm bảo lấy giá rẻ.”
Cuối cùng, Hiểu Dư cũng không còn cách nào khác, đành phải thuận theo ý anh. Tính cách của Giang Vũ cô không phải không biết. Anh đã quyết điều gì thì khó lòng thay đổi. Dây dưa thêm nữa chỉ tổ tốn thời gian và công sức.
Hiểu Dư ngồi vào ghế phụ trong xe. Thấy anh định nhoài người sang giúp cô cài dây an toàn, cô vội vàng với lấy dây, tự cài lại cho mình, tiện thể từ chối khéo: “Em tự làm được ạ.”
Đôi bàn tay Giang Vũ cứng đờ giữa không trung, hồi lâu sau anh mới nặng nề thu tay về, đặt lên vô lăng. Anh khẽ cười gượng: “Ừm, anh biết rồi.”
Bầu không khí trong xe lập tức trở nên trầm lặng, ngột ngạt. Không ai nói với ai câu nào. Giang Vũ thi thoảng lại quay sang nhìn cô, nhưng chỉ thấy cô lúc nào cũng hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh muốn mở lời bắt chuyện vài lần nhưng lại thôi. Anh biết khoảng cách giữa anh và cô bây giờ khá lớn và mong manh. Anh vẫn nên cẩn trọng thì hơn.
Xe dừng lại trước khu nhà trọ của Hiểu Dư. Sợ cô lại né tránh mình, Giang Vũ vội lên tiếng: “Đợi, đợi anh một lát. Có cái này muốn đưa cho em.”
Hiểu Dư không đáp lời. Thấy anh rời khỏi xe, cô cũng mở cửa bước ra. Mãi đến khi thấy anh mở cốp sau, lấy ra một túi đồ ăn khá lớn, cô mới nhẹ giọng nói: “Về sau anh đừng tặng quà cho em nữa.”
“Cái này không phải của anh đâu, là bà nội nhờ anh mang qua cho em đấy.” Anh cười giải thích. “Bà nội có làm ít dưa muối, bà biết em thích ăn nên dặn anh mang sang cho em một ít. Dư Dư à, lâu rồi không gặp em, bà nội nhớ em lắm.”
Hiểu Dư im lặng, nhìn hộp dưa muối quen thuộc trong túi đồ, đôi mắt cô bất giác mỉm cười ấm áp. Bà nội của Giang Vũ là người cùng quê với cô. Dù cách biệt tuổi tác khá lớn, nhưng hai bà cháu lại nói chuyện rất hợp nhau.
“Đợi vài ngày nữa em sẽ sắp xếp thời gian đến thăm bà ạ. Còn về hộp dưa này… anh thay em gửi lời cảm ơn đến bà nhé?”
“Được thôi.”
Hiểu Dư vẫy tay chào tạm biệt Giang Vũ. Đợi đến khi chiếc xe của anh khuất hẳn khỏi tầm mắt, cô mới quay người đi vào trong. Mối quan hệ giữa cô và bà nội rất tốt đẹp, chỉ có điều cả bà và anh dường như đều đang kỳ vọng quá nhiều vào mối quan hệ này.
“Tên đó là ai?”
Một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc đến ám ảnh vang lên từ phía sau.
Hiểu Dư giật mình quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông kia đã đứng sừng sững sau lưng mình từ lúc nào không hay. Lồng ngực cô đập mạnh, không khỏi kinh hãi: “Anh… đến đây làm gì?”
Tống Ngụy dụi tắt điếu thuốc lá xuống đất bằng mũi giày, ánh mắt hung dữ nhìn thẳng vào cô: “Lục Hiểu Dư, lá gan của cô cũng to thật đấy. Dám ở sau lưng tôi câu dẫn thằng đàn ông khác?”
“Ngài Tống, thần kinh anh có vấn đề à?” Lông mày cô nhíu chặt lại. Câu dẫn đàn ông? Cô câu dẫn chỗ nào chứ?
Trên gương mặt lạnh lùng của người đàn ông hiện lên vài tia rét buốt. Hắn túm lấy cánh tay cô, mạnh bạo lôi cô về phía chiếc xe sang trọng đang đỗ gần đó.
Hiểu Dư không muốn đi, cố gắng giằng co chống cự. Nhưng sức lực yếu ớt của cô làm sao địch lại được hắn? Rất nhanh chóng, cô bị hắn ném thẳng vào ghế sau của chiếc xe.
“Ngài Tống, anh phát điên cái gì vậy? Tôi đã chọc giận gì anh à?” Cô tức tối hét lên.
“Còn dám nói không?” Hắn đè cô xuống ghế, giọng nói đầy tức giận: “Cô đã leo lên giường với tên khốn đó rồi phải không?”
Chát.
Một cái tát trời giáng. Lục Hiểu Dư đỏ hoe mắt, không kiềm chế được cơn tức giận, vung tay tát thẳng vào mặt hắn. Cô căm phẫn đẩy hắn ra, gằn giọng:
“Ngài Tống, ngài muốn trút giận lên tôi bao nhiêu cũng được. Muốn mắng muốn chửi thế nào tùy ngài, tôi không quan tâm. Nhưng xin ngài đừng có sỉ nhục tôi như vậy! Càng xin ngài đừng hạ bệ danh dự của người khác!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận