Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ bọn họ quần nhau xong cũng đã hơn 2 tiếng sau, Bách Hành Chi cơ hồ bị đụ đến sắp bất tỉnh, hai chân mềm nhũn như vũng bùn, đôi mắt đẫm lệ mông lung, một thân ướt đẫm mồ hôi, lỗ đít đỏ rực banh rộng nằm liệt trên côn thịt Hạ Thần Diệp, nhìn qua hệt như búp bê tình dục bằng silicon bị chơi hỏng.

“Ông xã… Em muốn tắm…” Cả người dinh dính mồ hôi thật sự khó chịu, Bách Hành Chi dùng ánh mắt cầu xin nhìn về phía Hạ-dương vật bự- Diệp.

Hạ Thần Diệp sủng nịch nhẹ nhàng xoa đầu cậu, sau đó giữ nguyên tư thế này mà đứng lên, bế theo bảo bối của hắn đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, Bách Hành Chi và Hạ Thần Diệp hai mắt nhìn nhau bắt đầu một hồi đấu tranh tư tưởng.

“Anh đi ra ngoài đi…” Bách Hành Chi xấu hổ muốn nổ tung, “Em muốn tự mình tắm.”

Đôi con ngươi thanh lãnh của Hạ Thần Diệp tràn đầy ý cười, “Cái gì làm cũng đã làm, em còn ngại ngùng.”

Bách Hành Chi giãy giụa nghĩ muốn đem cặc bự rút ra, tuy cũng có cố gắng nhưng vẫn thất bại, ngược lại làm cho côn thịt cực đại mới vừa mềm xuống lại có khuynh hướng cương lên lần nữa, Bách Hành Chi sốt ruột muốn hỏng, “Ông xã… Ông xã em không thể, làm nữa tiểu huyệt sẽ hư mất…”

Có đôi khi Hạ Thần Diệp thật sự hoài nghi bé dâm đãng rốt cuộc có nhận thức được bản thân lúc nào là đang câu dẫn, lúc nào là đang nói chuyện bình thường hay không, nhưng mà dù sao thì ở trong mắt hắn cũng đều đáng yêu đến muốn phạm tội.

Hạ Thần Diệp nhẹ nhàng rút ra, sau đó sáp lại gần bên tai Bách Hành Chi, gặm cắn lỗ tai cùng cậu nói chuyện.

“Cũng được, nhưng phải để ông xã tắm cho em.” Bách Hành Chi thật muốn khóc.

Thế nên liền xuất hiện hình ảnh, Hạ Thần Diệp ngồi trên ghế, còn Bách Hành Chi ngồi trên đùi hắn hai chân dang rộng, hậu huyệt banh rộng, ngay bên dưới là bồn tắm lớn.

Bách Hành Chi xấu hổ đến hốc mắt đỏ bừng, cậu khóc chít chít giãy giụa, kết quả đều bị Hạ Thần Diệp chế trụ, bàn tay to thô ráp xoa xoa bên ngoài hậu huyệt.

“Ưm a…” Bách Hành Chi kiềm chế không được rên thành tiếng, cậu vốn dĩ có thể từ hậu huyệt đạt đến khoái cảm cực độ, loại xoa bóp thế này có chỗ nào giống như đang tẩy rửa, càng giống đang trêu chọc cậu thì đúng hơn.

Hạ Thần Diệp xấu xa duỗi ngón tay mạnh bạo xoa nắn toàn bộ nếp uốn bên trong cúc huyệt, sau đó còn không ngừng liếm cắn vành tai Bách Hành Chi không chịu buông, cố ý hạ giọng nói xuống cực thấp dụ dỗ bên tai cậu, “Bảo bối, giúp ông xã rửa tay được không?”

Bách Hành Chi khóc mang theo tiếng nức nở, giọng nói run rẩy: “Rửa… rửa bằng cách nào…?

Hạ Thần Diệp thấp giọng cười, sau đó đem ngón tay đút vào khuấy một vòng mở rộng lỗ nhỏ, hắn một bên khuấy lộng một bên liếm láp cần cổ Bách thỏ con, “Giống như thế này, rửa từng ngón một.”

Nước mắt Bách Hành Chi ồ ạt chảy xuống, lúc này tên ác ma Hạ Thần Diệp rút ngón cái ra, lại cắm vào ngón trỏ, cứ lần lượt như vậy cắm từng ngón vào bên trong quấy rối một hồi rồi lại rút ra, tinh dịch dính theo ngón tay từng chút tràn ra chảy xuống bồn tắm, Hạ Thần Diệp còn vớt nước từ trong bồn rót vào huyệt, ý đồ muốn moi hết đống tinh dịch còn sót lại bên trong, sau đó lấy nước ấm xối lên, tiếp theo lại cắm hai, có khi cả ba ngón vào bên trong, nước ấm mang độ nóng làm lỗ đít Bách Hành Chi vô thức co rút, cuối cùng Hạ Thần Diệp dùng cả hai tay banh rộng lỗ đít Bách Hành Chi, “Bảo bối, tự mình dùng lỗ đít lôi tinh dịch ra.”

Bách Hành Chi chỉ có thể xấu hổ thít chặt hậu huyệt, lỗ đít đang bị căng rộng lại muốn cùng lúc co rút thì càng thêm vô cùng khó khăn, cậu bị bắt nạt đến khóc thút tha thút thít, người nhũn thành một bãi nước, tùy ý để ác ma Thần Diệp đùa giỡn.

Hạ Thần Diệp vô cùng hưởng thụ loại cảm giác này, Bách Hành Chi khóc càng hăng, hắn lại càng vui vẻ, dương vật càng cương cứng.

Bách Hành Chi ở trong phòng tắm bị Hạ đại ác ma trêu chọc khóc lóc ỉ ôi liên tục, nhưng đến phút chót Hạ Thần Diệp cũng không đành lòng ra tay, sợ sẽ chơi hỏng bảo bối của hắn, thế nên Hạ

Thần Diệp bế cậu về giường sau đó lại vào phòng tắm quay tay một trận, trong đầu tưởng tượng

đủ loại dáng vẻ ɖâʍ đãng của Bách Hành Chi.

Hạ Thần Diệp trời sinh chính là một tảng núi băng ngàn năm, rốt cuộc cũng tìm được người có thể

tan chảy được hắn, thậm chí còn biến hắn trở thành ngọn núi lửa phun trào.

Hạ Thần Diệp nhặt lên di động, đi ra ngoài phòng khách mới mở điện thoại lên, vừa mở nguồn đã

nhìn thấy chi chít một đống các loại email chưa đọc, thân là chủ tịch, hắn nắm giữ toàn bộ hướng

đi phát triển của công ty, một chút biến động dù là nhỏ nhất, hắn cũng đều cần thiết phải biết.

Hạ Thần Diệp vào thư phòng xử lý công việc, mà Bách-bé ngốc u mê nam sắc-Hành Chi đã sớm

Bình luận (0)

Để lại bình luận