Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh đào bà Cao cho cô ban sáng là được hái ở bìa rừng, tuy rằng với tộc thỏ ít thấy nhưng cũng không quá khó hái. Còn Ý Hiên cho cô, đều là quả mọc ở sâu trong khu rừng phía tây. Chỉ xét riêng thú nhân ăn cỏ, nếu không phải là giống cái cao quý ở các bộ tộc hùng mạnh, liền cả đời không thể ăn được những thứ này.

Như vậy mà hắn nói, ở tộc rắn có thể thấy thật nhiều…

“Để ta làm, bé con mau ăn thử. Đừng để chúng hỏng.” Bà Cao thấy cô đã xiên xong nấm vào que nhỏ, liền muốn phụ giúp.

Đàm Ngư nhặt một quả đỏ mọng lên cắn thử. Cắn đến thị quả, nước quả ứa ra, hương vị ngọt ngào tràn trong miệng.

Không trách giống cái lại yêu thích chúng như vậy.

“ Bà Cao, tộc trưởng Ý Hiên hẳn là người tốt.” Nam nhân dịu dàng, tinh tế như vậy ở hiện đại không chừng cô còn khó có thể tìm được. Hơn nữa còn rất có bản lĩnh, nếu không tuổi còn trẻ như vậy sao có thể trở thành tộc trưởng tộc Rắn.

Cao Lệ cười khổ một tiếng: “ Con nhìn người không thể nhìn như vậy. Không nên quá tin tưởng hắn, nếu không con nhất định sẽ hối hận.”

Cao Lệ nói xong, liền cảm thấy ánh mắt của thú săn mồi đang nhìn chằm chằm vào mình. Cảm giác sợ hãi khiến bà không dám nói tiếp.

“ Tôi tìm hai người mãi” Xà Kỳ không rõ từ bao giờ đã bước lại gần lều cỏ. “ Tộc trưởng dặn tôi mang cho cô ít thịt.”

Nói rồi hắn đặt cái túi da thú thật to vác trên lưng xuống.

Miệng túi buộc không quá chặt, ngay khi bị ném xuống liền bị mở ra. Bên trong là một con thỏ rừng thật to.

Đàm Ngư ái ngại nhìn sang bà Cao.

Cô có thể nhìn ra chỉ là một con thỏ bình thường, không phải thú nhân. Thú nhân sau khi biến hình thú trên đầu sẽ có một viên đá nhỏ, lấp lánh như đá quý. Rất dễ phân biệt.

Nhưng mà, hình ảnh máu me này đối với thú nhân ăn cỏ như bà Cao, hẳn có chút đáng sợ.

Cao Lệ cười có chút ngượng.

“ Chuyện này…” Thấy sắc mặt bà Cao không được tốt, Đàm Ngư vội lên tiếng muốn từ chối

Không đợi cô lên tiếng, Xà Kỳ đã oang oang nói tiếp: “ Tộc trưởng nói cô quá gầy, nhất định phải bồi bổ thêm. Tộc thỏ là thú nhân ăn cỏ, không thể săn cho cô những thứ này.”

“ Tôi ăn rau củ quả thực rất tốt.” Dù sao trước kia ở cùng với cha Đàm, không phải lúc nào cũng có thịt ăn. Cha Đàm săn thú rất tệ, cô thì đến đặt bẫy ra sao cũng không rõ. Nếu không thể xuống đổi thịt với thợ săn, bọn họ cũng chỉ có thể ăn rau qua ngày.

Vì vậy ngoại trừ cà rốt với cô có chút khó ăn, những thứ rau dại và củ cải, cô cũng không có vấn đề gì.

“ Cô ngốc hay sao? Cô là thú nhân ăn thịt, sao có thể không ăn thịt chứ!” Giọng Xà Kỳ có chút lớn. “ Cứ cho là không chết đói, cô sẽ thành bộ xương khô đấy.”

Nụ cười trên mặt Cao Lệ ngày càng khó xử.

Bà như vậy mà quên mất, cô gái nhỏ không cùng giống với bà. Không thể như tộc thỏ ngày ngày gặm cỏ khô sống qua ngày. Thảo nào từ khi đến đây, Đàm Ngư càng ngày càng gầy đi.

“ Không sao mà, hôm nay tôi đi tìm được nấm. Hương vị rất tốt.” Đàm Ngư không muốn nhận con thỏ to này. “ Mau mang nó về đi.”

Không nói đến cô ăn không hết, cô căn bản cũng không dám ăn.

Dù sao cũng đang sống nhờ trong tộc thỏ, ăn uống như vậy khẳng định sẽ gây phản cảm. Không biết những ngày sau phải tiếp tục sống thế nào.

Nhưng xem thái độ của Xà Kỳ, hắn cũng nhất định sẽ không nghe cô từ chối.

Ba người nhìn nhau. Cao Lệ chỉ cười gượng, Đàm Ngư có chút muốn phát hỏa, Xà Kỳ cũng không có ý định rời đi.

Đàm Ngư muốn tiến đến đuổi Xà Kỳ đi.

Xà Húc và tư tế bước tới.

“ Thật là xin lỗi, em trai tôi có chút nóng nảy.” Xà Húc thấy tình cảnh này, vội vàng lên tiếng hóa giải. “ Đây là quà tộc trưởng đem tặng cô, cô vẫn nên nhận đi. Dù sao cô cũng cần ăn thịt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận