Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đêm Loạn Tình

Tuế Hòa ngủ không yên giấc lắm, cứ quấn lấy người hắn như con gấu koala hiếu động.

Cừ Chiêu mặt không đổi sắc đặt cô lên giường, cầm khăn mặt ướt lau mặt cho cô. Cô còn tỏ vẻ không vui, vặn vẹo né tránh, tìm mọi kẽ hở để thoát ra.

“Đừng nhúc nhích .” Cừ Chiêu giữ cằm Tuế Hòa, động tác lau mặt không dám dùng sức. Da Tuế Hòa mỏng manh, chỉ cần hơi mạnh tay là đỏ ửng lên ngay, hắn biết điều đó.

Gương mặt Tuế Hòa vì say rượu mà đỏ bừng, còn xinh đẹp hơn cả ráng chiều mà người ta thi nhau chụp ảnh mấy hôm trước. Cừ Chiêu hạ tầm mắt, dừng lại nơi ngực cô một giây, rồi lại dời đi.

Đồ trẻ con.

Lau mặt xong, Cừ Chiêu đứng dậy định rời đi, chợt quay đầu lại, véo nhẹ má cô, “Trẻ con.”

“Á… đau !” Tuế Hòa vỗ tay hắn ra.

“Còn biết đau à ?” Cừ Chiêu không vui.

Tuy hắn nói muốn kéo Tuế Hòa xuống vực sâu cùng mình, nhưng cái trò thừa nước đục thả câu bỉ ổi này hắn khinh thường làm. Nhưng không có nghĩa là người khác sẽ không làm.

Nếu hôm nay hắn không đến quán bar, liệu Tuế Hòa có đi theo một gã đàn ông lạ mặt nào đó về nhà không?

Con mồi hắn đã nhắm trúng, sao có thể để kẻ khác vấy bẩn? Nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.

Cừ Chiêu véo mạnh hơn, “Cậu cần phải dạy bảo lại.”

Đau quá. Tuế Hòa thần trí không tỉnh táo, thừa dịp bất ngờ cắn mạnh vào cổ tay Cừ Chiêu.

Cừ Chiêu nhíu mày, nghiến răng: “Buông ra.”

Tuế Hòa như con thú nhỏ bị chọc giận, cắn chặt không buông, mãi đến khi đầu lưỡi vô tình liếm phải hàm răng, nếm được vị máu tanh nồng mới ngẩn người nhả ra.

Cô liếm môi một cái, đôi mắt ngây thơ lộ vẻ hung dữ, hùng hồn nói: “Ăn miếng trả miếng.”

Cô nào biết bộ dạng của mình lúc này mê hoặc người khác đến nhường nào.

Đôi mắt hoe đỏ ngấn nước, hai má ửng hồng lan đến tận chóp mũi, trên môi còn vương chút máu đỏ tươi – máu của hắn.

Vết cắn hằn sâu trên cổ tay, có chỗ đã rách da, nhưng Cừ Chiêu lại không thấy đau.

Đôi con ngươi âm trầm của hắn dừng lại trên gương mặt Tuế Hòa, đầu ngón tay chạm vào làn da mềm mại như lụa, khiến hắn không kìm được vuốt ve mân mê. “Cậu nhất định muốn câu dẫn tôi đúng không?”

Mặt Tuế Hòa bị hắn bóp đến phồng lên, nói không rõ lời: “Ưm, ăn miếng tả miếng! A!”

Không biết trong lòng đang nghĩ gì, Cừ Chiêu cúi xuống, ngấu nghiến hôn lên môi cô.

Chiếc lưỡi tinh quái cố luồn qua hàm răng đang cắn chặt. Tuế Hòa khó chịu, vẫn nhất quyết không hé răng. Cô vặn vẹo thân mình, dùng đầu gối ngăn cản Cừ Chiêu áp sát, đôi tay cũng gắng sức chống đỡ.

“Bốp!”

Mông đột nhiên bị vỗ một cái. Tuế Hòa sững sờ, dây thần kinh hơi thả lỏng. Lưỡi Cừ Chiêu nhân cơ hội chen vào.

Tuế Hòa bị cướp đoạt hơi thở, năng lực suy nghĩ tan thành bụi phấn.

Khoảnh khắc ấy, cô như cạn kiệt sức lực.

Hóa ra hôn môi không hề buồn nôn.

Nước bọt hai người quấn quýt dây dưa. Hô hấp Cừ Chiêu trở nên khó khăn, bàn tay cũng bắt đầu không yên phận.

Năm ngón tay hắn siết lại rồi mở ra, vuốt ve bờ mông căng tròn đàn hồi theo quy luật, đầu gối Tuế Hòa cũng theo đó mềm nhũn ra.

Cừ Chiêu càng hôn càng nghiện, càng xoa nắn càng kích động. Hắn nghe thấy máu trong người mình đang sôi sục.

“Ăn sạch cô ấy, ăn sạch cô ấy, ăn sạch cô ấy…”

Cừ Chiêu thầm nghĩ, không phải hắn bị mê hoặc, mà là cô ấy quá ngon miệng.

Đầu óc Tuế Hòa dần trở nên mơ hồ, ngỡ như đang ăn ly kem chanh tươi mát lạnh, lại cảm giác mình biến thành cục bông mềm mặc cho người ta nhào nặn.

Không biết tại sao ly kem tan chảy quá nhanh, vị ngọt vẫn còn đọng lại nơi cổ họng, thật muốn ăn thêm lần nữa. Tuế Hòa đẩy ly kem đi, ly kem cũng thuận thế trượt xuống dọc theo cần cổ cô, ẩm ướt, dinh dính. Cô muốn nói khó chịu, nhưng miệng lại phát ra tiếng rên rỉ mê người.

“A…”

Cừ Chiêu cảm nhận hạ thân căng cứng, sự tự chủ gắng gượng cả buổi tối ngày càng trở nên mong manh. Hắn lần theo bờ mông lên đến sau lưng, ngón tay như con rắn luồn lách, không đợi nổi muốn bao trọn hai khối tròn đầy ẩn sau lớp áo ngực.

Đè lên, một bàn tay hắn có thể nắm trọn.

Rốt cuộc Tuế Hòa còn bao nhiêu điều bất ngờ có thể cho hắn đây? Mỗi một lần đều khiến hắn động lòng, si mê…

Chờ đã, hắn đang nghĩ gì thế này?

Loại ý nghĩ xa lạ này khiến Cừ Chiêu đột ngột rụt bàn tay đang mở rộng lại.

Đứng dậy khỏi người Tuế Hòa, vật nóng giữa hai chân trướng đau nhức nhối. Cừ Chiêu vẫn giữ vẻ mặt không đổi sắc, trong miệng còn vương lại hương thơm ngọt ngào khiến lý trí rối bời.

Tuế Hòa nằm đó trước mặt hắn, khóa quần bị hắn kéo xuống, vòng eo mảnh khảnh tinh tế, chiếc áo phông bị đẩy lên cao che khuất xương quai xanh, khe ngực sâu hút ngăn cách hai ngọn đồi trắng nõn… Nhưng điều làm Cừ Chiêu phiền lòng không phải những thứ này, mà là gương mặt Tuế Hòa vừa trong sáng lại vừa toát ra vẻ quyến rũ kiều mị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận