Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hôm nay mày… không đi chặn đường thầy Tống hả?” Bánh Bao Đậu lí nhí hỏi.

Tô Anh thoáng im lặng, rồi cất giọng kiên định, “Không.”

“Bỏ cuộc nhanh thế?” Bánh Bao Đậu sờ cằm nghiền ngẫm, “Người ta chỉ tránh mặt mày hai ngày thôi mà, mày không nhất thiết phải…”

“Ai bảo tao bỏ cuộc?” Tô Anh hừ một tiếng.

“Vậy mày…”

Cô kiêu ngạo hếch cằm, thần thái quyến rũ: “Thầy ấy trốn tao… Nhưng trốn thế nào được…”

Bánh Bao Đậu ngẩn người, “Hả?”

“Suỵt.” Tô Anh đặt ngón tay ngọc lên môi cô nàng, nở nụ cười huyền bí, “Bí mật.”

***

Gần đây Cố Khê Viễn ngày càng siêng đến Đại học A hơn, theo cách nói của Chung Ý, anh chàng đã biến nơi đây thành chốn tuyển phi tần.

“Sao gu cậu quái thai thế?” Chung Ý ngồi nghiêng bên ghế lái phụ khinh bỉ quét mắt qua Cố Khê Viễn, “Không thích minh tinh cup G mà lại thích tới đây cua sinh viên khô khan à?”

Cố Khê Viễn không nóng mà cũng chẳng bực, tủm tỉm lưu số cô sinh viên anh ta vừa câu được.

“Cậu thì biết nỗi gì.” Anh ta bỏ di động xuống, đôi mày nhướn lên, “Dạo này chỉ có mấy em sinh viên là thú vị thôi.”

“Ồ?” Chung Ý bỗng ngồi thẳng lại, làm bộ chắp tay trước ngực, “Xin rửa tai lắng nghe cao kiến của thầy Cố.”

Cố Khê Viễn khoa trương khoát tay: “Không dám không dám. Tôi được thầy Tống soi đường tỏ lối cho đấy, cậu không biết chứ…”

Hai mắt Chung Ý sáng lên, hứng thú nhích lại gần để nghe cho tường tận.

Cửa xe bất ngờ mở ra, Tống Đĩnh Ngôn mặc đồ đen từ đầu đến chân đứng ở ngoài như cây ngọc đón gió.

Dưới cái nắng chói chang của ngày hè, một cơn gió lạnh bỗng thổi ùa vào. Hai người trong xe đồng thời giật nảy.

“Biết cái gì?” Anh cụp mắt nhìn Cố Khê Viễn, hờ hững hỏi.

Cố Khê Viễn đờ người, gương mặt buôn dưa cứng lại, thật lâu sau mới nuốt nước bọt, đáp: “Không… Không có gì…”

“Thầy Tống tan tầm rồi à?” Anh ta cứng nhắc đổi đề tài, nở nụ cười lúng túng.

Tống Đĩnh Ngôn không đáp, kéo cửa xe, ngồi vào hàng ghế sau.

Người nào đó ở ghế lái vội vàng thẳng lưng, mắt nhìn về trước, trái tim run rẩy.

Má ơi, suýt nữa thì lỡ miệng.

Anh ta không dám đắc tội vị thần tài này, khoản tiền công ty thiếu còn đang trông chờ Tống Đĩnh Ngôn hảo tâm cứu một phen kìa. Nếu các cụ trong nhà mà biết chuyện này thì khéo lại chặn đường kinh tế của anh ta mất.

Chung Ý nhìn Cố Khê Viễn đang hết sức khủng hoảng, ngờ vực hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Cố Khê Viễn bị hù ho khù khụ mấy tiếng, gương mặt đỏ bừng, đánh mắt ra hiệu, “Cậu nói nhảm gì vậy…”

“Chẳng có nhẽ…” Chung Ý gật đầu ra chiều thấu hiểu, liếc ra sau, “thầy Tống cũng đang lừa cô sinh viên nào?”

Trong xe nháy mắt yên lặng.

Cố Khê Viễn len lén ngó gương chiếu hậu, bóng người đàn ông in rõ trên gương, có điều nụ cười nơi khóe môi anh lại khiến người nhìn phải hoảng hồn.

Anh ta quay đầu cười nịnh nọt: “Thầy Tống này, tối nay chúng ta ghé qua nhà hàng Pháp mà thầy thích đi, tôi mời, đừng ai giành trả.”

“Thật hay đùa thế?” Chung Ý xoa tay nhăm nhe, bẻ tay răng rắc, “Nếu Cố tổng đã có lời thì tôi sẽ phụ trách chọn rượu ngon, yên tâm, không đắt không lựa.”

Hai giây sau, tiếng nghiến răng nghiến lợi của Cố Khê Viễn truyền ra từ trong xe, “Biến.”

Tống Đĩnh Ngôn dạy tiếng Đức và tiếng Pháp, thế nên anh khá thân thuộc với văn hóa ẩm thực của hai quốc gia này. Anh rất ít khi dùng bữa ở ngoài, nơi thường ghé qua nhất là Encounter, một nhà hàng Pháp sở hữu ba sao Michelin.

Encounter trong tiếng Trung có nghĩa là cuộc gặp tình cờ.

Lần đầu đến nhà hàng, Cố Khê Viễn vốn thích mê nơi đây vì cái tên lãng mạn này, nhưng đến lúc gọi món thì anh ta lại được một phen tròn mắt.

Vì phần lớn người đến dùng bữa là người Pháp, thế nên dù là nhân viên phục vụ hay đầu bếp đều giao lưu bằng tiếng Pháp. Đối với Cố Khê Viễn và Chung Ý dốt đặc ngôn ngữ, họ chỉ có thể giương mắt trông chờ vào Tống Đĩnh Ngôn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận