Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Lồng Bằng Vàng
Khi Trần Hương tỉnh lại, trời đã tối mịt. Toàn thân cô như bị xe tải cán qua, không một chỗ nào không đau. Đặc biệt là nơi đó, sưng vù và rát buốt.
Cô thấy Liêu Thuận đi vào, ném một túi nilon lên giường. “Thuốc.”
Cô nhìn hắn, trong mắt đầy sợ hãi. Cô cố gượng dậy, tìm quần áo của mình.
“Làm gì?” Hắn nhíu mày.
“Tôi… tôi phải đi làm.” Cô lí nhí.
“Làm?” Hắn nhìn đồng hồ. “Tám giờ tối rồi. Em đi làm cái gì?”
“Ca… ca của tôi… 10 giờ rưỡi…” Cô cố đứng dậy, nhưng hai chân cô bủn rủn, cô ngã khuỵu xuống.
Đau. Đau đến ứa nước mắt.
Liêu Thuận nhìn bộ dạng thảm hại đó của cô. Hắn thở dài, một tiếng thở dài đầy bực bội và… một chút gì đó không rõ ràng. Hắn bế cô lên, ném lại lên giường.
“ĐM. Bộ dạng này mà còn đòi đi làm?” Hắn xé toạc túi thuốc.
Đúng lúc đó, bụng cô kêu lên một tiếng “ọt ọt”.
Hắn nhìn cô, rồi bỗng nhiên phì cười.
“Đói à?”
Trần Hương xấu hổ, vội ôm bụng.
Hắn lấy điện thoại ra, gọi một tràng. Nửa tiếng sau, người ta mang đến một bàn thức ăn thịnh soạn. Tôm hùm, gà rán, vịt quay, còn có cả một rổ trái cây nhập khẩu.
Cô cả đời chưa bao giờ thấy nhiều đồ ăn ngon như vậy.
Hắn xé một cái đùi gà, nhét vào miệng cô: “Ăn đi.”
Cô ngơ ngác nhai.
Hắn nhìn cô ăn, rồi cầm tuýp thuốc mỡ lên. “Mở chân ra.”
Trần Hương giật mình. “Để… để tôi tự…”
“Mở ra.” Hắn gằn giọng.
Cô sợ hãi, run rẩy tách hai chân. Hắn thô bạo vạch hai cánh môi sưng vù của cô ra, bóp thuốc mỡ vào ngón tay, rồi thọc thẳng vào trong.
“A…” Cô giật nảy mình. Lạnh, rồi xót.
Ngón tay thô ráp của hắn khuấy động bên trong. “Nhiều nước thế này… lại muốn à?”
“Không… không có…” Cô kẹp chặt chân lại.
Hắn bôi thuốc xong, rồi đi đến đống túi đồ. Hắn lôi ra một đôi giày thể thao hàng hiệu mới tinh. Hắn quỳ một gối xuống, nắm lấy cổ chân cô.
Đôi giày thể thao cũ nát, rách bươm của cô bị hắn ném thẳng vào sọt rác. Hắn mang đôi giày mới vào chân cô.
“Ông đây lần đầu tiên hầu hạ con gái đấy, biết không?” Hắn ngẩng lên, ánh mắt âm trầm. “Đẹp lắm.”
Hắn đứng dậy, kéo cô đứng lên. “Tới đây. Hôn tao.”
Cô sợ hãi, nhưng không dám cãi. Cô run rẩy nhón chân, chạm nhẹ vào môi hắn.
Hắn lập tức giữ lấy gáy cô, nghiền nát môi cô bằng một nụ hôn sâu, đầy chiếm đoạt. Lưỡi hắn càn quét khoang miệng cô.
“Sau này.” Hắn buông cô ra, thì thầm. “Không cần đi làm nữa. Tao nuôi em.”
Trần Hương sững sờ. Hai chữ “nuôi em” không giống như một lời hứa, nó giống như một bản án. Cô cảm thấy cái lồng vô hình đang siết lại quanh mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận