Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Mèo Vờn Chuột Và Cạm Bẫy Ở Hồ Bơi
Bữa trưa là một bàn tiệc hải sản thịnh soạn.
Mễ Điềm Điềm mặt dày ngồi ngay cạnh Lâm Dịch Phong, cố gắng tỏ ra ngoan ngoãn. Tô Điệp Y chọn một vị trí đối diện chéo, vừa đủ để quan sát hắn mà không quá lộ liễu.
Bùi Yên (A Yên) thì hoàn toàn không quan tâm đến cục diện này. Cô đói. Buổi sáng diễn kịch mệt mỏi, giờ cô chỉ muốn ăn cho no bụng.
Vệ Diễn ngồi bên cạnh, vừa lột cua cho cô, vừa hào hứng nói chuyện với Tống Từ.
A Yên nhìn thấy món kem tươi đậu xanh mát lạnh. Cô thích món đó. Cô chờ cái mâm xoay (lazy Susan) di chuyển. Nó đến rồi! Cô vươn tay, chuẩn bị múc…
“Vù.”
Cái mâm xoay tròn, món đậu xanh lướt qua mặt cô, dừng lại ở một nơi khác.
Cô ngẩng đầu. Là Lâm Dịch Phong.
Hắn đang nói chuyện với Tống Từ, tay hắn đặt hờ hững lên mâm xoay.
A Yên kiên nhẫn. Không sao. Chắc là vô tình.
Cô chờ vòng tiếp theo. Món đậu xanh lại về. Cô lại vươn thìa…
“Vù.”
Lâm Dịch Phong lại xoay mâm, hắn gắp một món khác, và món đậu xanh lại chạy mất.
Lần thứ ba. Vẫn như vậy.
A Yên nhìn hắn. Hắn không hề nhìn cô, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, đang tập trung bàn chuyện gì đó. Nhưng bàn tay đặt trên mâm xoay kia rõ ràng là đang cố tình.
Hắn đang chơi cô.
A Yên hiểu rồi. Hắn đang trả đũa chuyện cô lờ hắn ở sảnh khách sạn.
Cô từ bỏ. Cô nghẹn khuất bĩu môi, cúi đầu, dùng dĩa chọc chọc miếng thịt cua mà Vệ Diễn gỡ cho, bộ dạng đáng thương vô cùng.
“Ha!”
Một tiếng cười trầm thấp, sảng khoái đột nhiên vang lên.
Tất cả mọi người trên bàn tiệc lập tức im bặt, kinh ngạc nhìn về phía Lâm Dịch Phong. Hắn… đang cười? Tảng băng ngàn năm đang cười?
Hắn cười đến nỗi bờ vai cũng rung lên, ánh mắt lấp lánh ý cười, băng tuyết tan rã, đẹp đến mức khiến Mễ Điềm Điềm và Tô Điệp Y ngây ngẩn.
“Lâm… Lâm tổng, có gì vui sao?” Tống Từ ngạc nhiên hỏi.
Lâm Dịch Phong ngưng cười, khôi phục vẻ lạnh lùng. “Không có gì. Nhớ tới một chuyện cười.” Hắn liếc nhìn Bùi Yên đang cúi gằm mặt, khoé môi lại cong lên.
Mễ Điềm Điềm thấy hắn vui, tưởng là cơ hội tốt. Cô ta vội gắp một con cua to nhất, đặt vào đĩa của hắn, giọng nói nũng nịu: “Anh Dịch Phong, anh ăn thử cái này đi, ngon lắm!”
Không khí lập tức đóng băng.
Nụ cười trên mặt Lâm Dịch Phong biến mất sạch sẽ.
Hắn dùng đũa của mình, gắp con cua Mễ Điềm Điềm vừa đặt vào, ném thẳng trở lại đĩa chung.
“Mễ Điềm Điềm,” giọng hắn lạnh như đá. “Tôi có tay.”
Một câu nói như một cái tát trời giáng. Mễ Điềm Điềm sững sờ, mặt trắng bệch, rồi đỏ bừng lên. Cô ta cúi gằm mặt, nước mắt lưng tròng, rơi lã chã xuống bát cơm.
Tống Từ vội vàng cười hòa, chuyển chủ đề.
Bùi Yên (A Yên) vẫn cúi đầu ăn. Nhưng cô đã thấy hết. Hắn đối với cô thì “mèo vờn chuột”, đối với người khác thì “tàn nhẫn tuyệt tình”. Thú vị thật.

Buổi chiều, Vệ Diễn hừng hực tinh lực, nằng nặc kéo Bùi Yên đi bơi.
Hắn có ý đồ cả. Yên Yên mới học bơi. Xuống nước rồi, hắn có thể danh chính ngôn thuận dạy cô, ôm cô, ôm cơ thể mềm mại đó…
Bùi Yên kiên quyết không xuống hồ bơi chung. Hắn đành tự mình nhảy xuống, bơi vài vòng rồi lại trồi lên, huýt sáo với cô, cố tình gồng cơ bụng sáu múi của mình.
A Yên chỉ thấy buồn cười. Ngốc thật.
Cô ngồi trên thành bể, chỉ mặc một bộ áo tắm liền mảnh, kiểu dáng rất bảo thủ, nhưng lại càng tôn lên vóc dáng hoàn mỹ. Làn da trắng nõn như phát sáng dưới ánh mặt trời. Cô lười biếng đung đưa cặp chân thon dài trong làn nước mát, thỉnh thoảng lại vẩy nước lên.
Vẻ đẹp thanh thuần nhưng ướt át này, thu hút vô số ánh mắt của đàn ông xung quanh.
“Quý khách,” một nữ phục vụ đi đến bên cạnh cô, mỉm cười lễ phép.
A Yên ngẩng đầu. Đến rồi.
“Nếu cô muốn tìm nơi yên tĩnh hơn để nghịch nước, khách sạn chúng tôi có một hồ bơi riêng ở tầng 20,” nữ phục vụ nói. “Khung cảnh trên đó tuyệt đẹp, và hiện tại không có ai cả. Để tôi dẫn cô lên.”
A Yên nhìn Vệ Diễn vẫn đang hăng hái bơi lội. Cô giơ tay chỉ ra bên ngoài, rồi chỉ vào điện thoại, ra hiệu: Em đi dạo một lát, có gì gọi em.
Cô đứng dậy, đi theo nữ phục vụ.
Cô biết, đây là một cái bẫy. Hồ bơi riêng. Không có ai.
Đây là lời mời của Lâm Dịch Phong.
Và cô, với tư cách là một diễn viên chuyên nghiệp, sao có thể từ chối một cảnh quay kịch tính như vậy?
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận