Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn ta là đồng lõa của cô, nương nhờ một tên cưỡng hiếp dịu dàng hay là một tên điên cuồng, Chu Vãn chọn người đầu tiên.

Hắn ta đã hẹn cô sau khi ánh đèn chợt lóe lên, cô sẽ rời đi, hắn ta tắt cameras và nguồn điện, sau đó nhanh chóng cởi tất cả trói buộc trên người cô xuống.

Cuối cùng Chu Vãn cũng được mặc váy sau mấy tháng liền, một chiếc váy dài màu đen, cho dù không có đồ lót.

Đây cũng là lần duy nhất cô đứng giống con người, đi trên đường chứ không phải bò.

Hắn ta vẫn mặc bộ quần áo đen bó sát người, nhìn dáng vẻ cực kỳ khẩn trương, thay cô mặc xong quần áo rồi, căng thẳng nắm chặt tay cô kéo đi, chạy ra khỏi phòng tầng ngầm.

Cảnh báo tầng ngầm ngay lập tức vang lên, ngay sau đó là tiếng thanh lãnh của một người như đã dự đoán được việc này: “Quả nhiên chó hoang không nghe lời, lúc này bò lại vẫn có thể tha thứ cho em.”

Chu Vãn hoảng sợ che miệng lại, cả người cứng đờ ra.

Cũng may hắn ta không cho cô có thời gian đờ người, hắn ta ôm eo cô kéo về phía trước, cô bị ôm nửa người, tay hắn ta nắm chặt tay cô như đang trấn an nỗi lòng cô, lúc này Chu Vãn mới dần dần bình tĩnh lại.

Hành lang tầng ngầm cực kỳ dài, lại bố trí rất nhiều bảo vệ, rất nhiều cơ quan phóng điện. Nếu một mình cô chạy ra, kết cục duy nhất chính là bị giật điện mang về chỗ cũ một lần nữa.

Bọn họ đi lên trên, đây là một lâu đài cực kỳ xa hoa, cực kỳ an tĩnh, không có ai đến. Dĩ nhiên hắn ta cực kỳ quen thuộc nơi này, hắn ta không dẫn cô đi lòng vòng, trực tiếp đi ra cửa lớn.

Cửa mở ra, bầu trời bên ngoài đang tối dần, hoàng hôn đang phủ đầy mảnh sân.

Chu Vãn và hắn ta chạy như điên giữa bầu trời đỏ rực, đột nhiên cô hỏi: “Ngài…Tôi có thể nhìn thấy mặt ngài không?”

Hắn ta hơi dừng lại.

Chu Vãn cho rằng hắn ta muốn từ chối, nhưng vừa nhìn về phía hắn ta đang nhìn, cô thấy trên vai hắn bị cắm kim tiêm không biết cắm từ bao giờ.

Duo…Trốn đi.

Hui…Trở về đi.

Chu Vãn che miệng lại, cơ thể run lên, xung quanh không có người, chỉ có những đám cỏ nhân tạo không khác gì cánh đồng hoang vu khiến cô không biết nên đi hướng nào.

Chu Vãn chỉ tin tưởng duy nhất hắn ta.

Chu Vãn trở lại lâu đài, trốn trong một tủ quần áo của một căn phòng, cô che kín miệng lại, thở cũng không dám thở mạnh.

Tiếng bước chân bên ngoài tới gần, giọng nói bình tĩnh thản nhiên kia lại vang lên.

“Chó hoang phản bội chủ nhân, tự mình bò ra đây. Nếu không để tôi tìm được em, sẽ trói em cùng tên gian phu kia vào cùng một chỗ, để mọi người nhìn cảnh hai người động dục, tất cả hàng rao bên ngoài đều có điện và kim tiêm gây tê.”

Lạch cạch…Tiếng bước chân càng gần hơn.

Trong bóng tối, Chu Vãn nhìn thấy bóng người đẩy cửa ra. Vẫn may đối phương chỉ đứng lại vài giây rồi rời đi.

Vì sao cô lại rơi vào hoàn cảnh như này, vì sao cô lại gặp người này, cô không thể bị bắt trở về được, tuyệt đối không thể vừa nhìn thấy chút hy vọng đã bị bắt trở về, lại lần nữa rơi vào địa ngục không tính người kia.

Lúc ấy không nên tham gia lễ tốt nghiệp kia mới đúng.

Nhất định phải bỏ trốn, tìm ra thủ phạm, cô không phải chó, cô là người, cô còn có chuyện quan trọng cần làm.

Xôn xao…

Đèn sáng lên.

Chu Vãn kinh hãi che miệng lại, hai mắt nhắm chặt lại, nhưng đợi thật lâu, không có bất kỳ động tĩnh nào.

Chu Vãn run rẩy chớp mắt, nước mắt không ngừng rơi xuống, ướt đẫm khuôn mặt cô.

Cô nhỏ giọng thở phào, cánh cửa bên cạnh bị mở ra…Cửa trước mặt cũng bị kéo ra.

“Chó nhỏ trốn ở chỗ này à.” giọng nói nhẹ nhàng, bình tĩnh vang lên, quen thuộc đến mức khiến cô sợ hãi kêu to lên.

“A!”

Chu Vãn gần như sợ hãi tới mức kêu lên theo bản năng.

Nhưng tiếng kêu chỉ mới một nửa đã như mất tiếng, bởi vì cửa hoàn toàn mở ra, cô nhìn thấy người ngồi xổm trước mặt cô vẫn là hắn ta bị cắm kim tiêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận