Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ


Mộ Thần buông phắt Trình Dư ra, lao như một mũi tên xé gió về phía chiếc xe. Trình Dư vội vã vứt ô chạy thục mạng theo sau.
Trên xe, Mộ Thần giật lấy điện thoại của Trình Dư, trân trân nhìn vào bức ảnh chụp trộm Lâm Nhạc. Ngón tay anh siết chặt mặt kính đến trắng bệch, lồng ngực phập phồng dữ dội. Tức giận, xót xa, nhung nhớ cuộn trào thành một mớ cảm xúc hỗn mang.
“Nhóc con ranh ma, dám thay tên đổi họ lừa chú! Để xem lần này tóm được cháu, chú có đánh tét mông cháu ra không!” Anh nghiến răng rít lên, nhưng khóe mắt lại đỏ hoe vì hạnh phúc.
Lốp xe ma sát với mặt đường rít lên những tiếng chói tai. Mộ Thần dừng phịch xe trước sảnh MT, xồng xộc xông thẳng lên phòng Từ Chính Thuần với sát khí đằng đằng.
“Kêu Lâm Nhạc lên đây gặp tôi!” Anh đập mạnh tay xuống bàn làm việc của Từ Chính Thuần.
“Lâm Nhạc? Lâm Nhạc là cô nào?” Từ Chính Thuần ngơ ngác.
“Là Helen đó thưa ngài!” Trình Dư thở hồng hộc phía sau giải thích.
“Helen á? Cô ấy là cô cháu gái cậu hay kể sao? Nhưng… cô ấy xin nghỉ phép ôm ốm ở nhà hôm nay rồi.”
Mộ Thần nhíu mày. Đang yên đang lành sao lại nghỉ? Chẳng lẽ nó đánh hơi thấy mùi nguy hiểm nên lại tính bài chuồn? “Lấy ngay địa chỉ khách sạn của cô ta cho tôi!”
Năm phút sau, Mộ Thần và Trình Dư đã đứng trước cửa căn hộ khách sạn cao cấp. Mộ Thần hít một hơi thật sâu, dằn lại nhịp tim đang đập loạn nhịp như trống bỏi, đưa tay nhấn chuông.
Cánh cửa hé mở. Nhưng đập vào mắt anh không phải là dáng hình mảnh mai quen thuộc, mà là một cậu nhóc khoảng năm, sáu tuổi. Thằng bé đút hai tay vào túi quần tây, ngước đôi mắt sâu thẳm, lạnh nhạt dò xét anh:
“Chú tìm ai?”
Mộ Thần và Trình Dư như bị sét đánh ngang tai, chết đứng tại chỗ. Thằng bé này… từ đường nét khuôn mặt, sống mũi cao thẳng đến cái điệu bộ lạnh lùng ngạo mạn, sao lại giống Mộ Thần như đúc từ một khuôn ra thế này?
Trong đầu Mộ Thần nổ tung. Trẻ con? Nhạc Nhạc đã có con? Bảy năm qua, cô ấy đã sinh con cho tên đàn ông khốn kiếp đó sao? Từng mạch máu trong người anh sôi sục vì ghen tuông.
“Kỳ Kỳ, ai bấm chuông thế con?” Giọng nói trong trẻo vang lên từ bên trong.
Lâm Nhạc bước ra, trên tay vẫn cầm chiếc vá nấu ăn. Khoảnh khắc ánh mắt cô chạm phải đôi đồng tử đen thẳm, rực lửa của Mộ Thần, chiếc vá rơi “xoảng” xuống sàn nhà.
Mộ Thần chầm chậm đẩy cửa bước vào. Hàn khí tỏa ra từ người anh làm nhiệt độ căn phòng như tụt xuống âm độ. Anh nhìn cô chằm chằm, cất giọng đặc quánh sự phẫn nộ:
“Ngạc nhiên lắm sao, Lâm Nhạc? Cánh cháu mọc cứng cáp quá rồi nhỉ!”
Không khí nghẹt thở bao trùm phòng khách. Trình Dư đứng nép một góc, đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
“Bảy năm qua… cháu trốn đi đâu?” Mộ Thần gằn từng chữ.
“Chẳng phải chú đã tự điều tra ra rồi sao?” Lâm Nhạc cắn môi, cố giữ vẻ mặt bình thản.
“TÔI BẢO CHÁU TRẢ LỜI!” Tiếng quát như sấm rền khiến Lâm Nhạc giật thót mình, bờ vai gầy run lên.
Trình Dư hoảng hốt xen vào: “Chủ tịch, ngài bớt giận, giận quá mất khôn…” Nhưng bắt gặp ánh mắt muốn giết người của Mộ Thần, cậu ta đành đưa tay làm động tác khóa miệng, lùi lại.
Mộ Thần tiến lên một bước, ép sát Lâm Nhạc, hơi thở nóng rực phả thẳng vào mặt cô: “Thằng khốn đó đâu? Gọi tên đàn ông của cháu ra đây gặp chú!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận