Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Của Mèo Và Chuột
Oanh Oanh tức đến run người. Nàng biết tỏng hắn đang cố tình đùa giỡn, sỉ nhục nàng.
“Nó lồi lên rồi,” hắn lặp lại, ngón tay vẫn không rời khỏi đỉnh ngực nàng, “Ngươi tự ấn nó xẹp xuống đi, ta đo lại lần nữa.”
Ấn nó xuống? Làm sao có thể chứ?
Trước ánh mắt lạnh lùng, đầy áp bức của hắn, Oanh Oanh không dám cãi lại. Nàng nhục nhã nâng bàn tay run rẩy của mình lên, đặt lên chính bầu ngực trần trụi. Nàng dùng hai ngón tay, kẹp lấy nụ hoa đang cương cứng, cố gắng ấn nó xuống.
Nhưng hắn vẫn đứng đó, nhìn chằm chằm. Ánh mắt hắn như một ngọn lửa, thiêu đốt nàng, khiến nàng xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Và hành động tự tay chạm vào nơi nhạy cảm của mình trước mặt một nam nhân… nó không làm nụ hoa xẹp đi, mà ngược lại, nó càng cương cứng hơn, tê dại, ngứa ngáy. Một dòng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng nàng.
“Đại thiếu gia… thiếp… thiếp không làm được…” Nàng mếu máo, gần như bật khóc.
“Vô dụng.” Hắn thở dài. “Vậy, cần ta giúp không?”
Không đợi nàng trả lời, hắn kéo nàng lại gần. Hắn cúi đầu, ghé sát vào tai nàng thì thầm: “Ta đọc sách y, nói rằng nước bọt có tính âm, có thể làm mềm chỗ sưng.”
Dứt lời, hắn há miệng, ngậm trọn lấy nụ hoa của nàng.
“Ư… a…” Oanh Oanh rên rỉ. Lưỡi của hắn, nóng hổi và ẩm ướt, bắt đầu đảo quanh, mút mạnh. Cảm giác vừa đau vừa tê dại ập đến, khoái cảm xa lạ mà nàng chưa từng biết đến khiến hai chân nàng mềm nhũn.
Hắn “chữa trị” một lúc lâu, rồi ngẩng lên. Nụ hoa hồng không những không xẹp, mà còn sưng tấy, đỏ mọng, ướt đẫm nước bọt của hắn.
“Vẫn không được.” Hắn lắc đầu, tỏ vẻ thất vọng. “Đo hông trước vậy.”
Hắn không nói hai lời, cúi xuống, tự tay kéo chiếc quần lót mỏng manh của nàng xuống tận mắt cá chân.
“Quỳ lên giường. Chổng mông lên.”
Oanh Oanh không còn sức phản kháng. Nàng như một con búp bê vải, run rẩy làm theo. Nàng quỳ sấp trên giường, vùi mặt vào gối, phơi bày cặp mông tròn lẳn, trắng nõn và khe mông khép chặt về phía hắn.
Hắn đo vòng hông nàng, rồi vòng qua đùi.
“Đo xong… xong chưa ạ?” Nàng nức nở hỏi.
“Còn một chỗ cuối cùng.”
Hắn đột ngột lật ngửa nàng lại, dùng đầu gối tách hai chân nàng ra, banh rộng. Cửa huyệt hồng hào, trinh nguyên của nàng hoàn toàn bại lộ dưới ánh mắt hắn. Hắn thấy rõ, nơi đó sạch sẽ, không một gợn lông, và đã bắt đầu rỉ ra dịch thể trong suốt vì những kích thích vừa rồi.
“Ta cần đo độ rộng hẹp, sâu cạn,” giọng hắn khàn đặc, “Để làm cho ngươi một cái ngọc thế vừa vặn nhất.”
Oanh Oanh kinh hoàng. Hắn vươn ngón tay, nhưng không chạm vào nàng ngay. Hắn đưa ngón trỏ và ngón giữa của mình lên miệng nàng.
“Mở miệng. Liếm đi.”
Nàng ngơ ngác. Hắn mất kiên nhẫn, tự mình đẩy ngón tay vào miệng nàng, khuấy động, cho đến khi chúng ướt đẫm nước bọt. Rồi, hắn rút tay ra, nhắm thẳng vào cửa huyệt của nàng, ấn vào.
“A! Đau!” Nàng la lên. Nàng quá chật chội, quá non nớt.
Hắn nhíu mày, cố gắng đẩy sâu hơn. Và rồi, ngón tay hắn chạm phải một vật cản. Một tấm màng mỏng manh.
Hắn sững sờ. Hắn rút tay ra, nhìn vệt máu hồng nhạt dính trên ngón tay mình.
“Ngươi… còn là trinh nữ?”
Vẻ mặt hắn trở nên phức tạp. Hắn có chút ghê tởm khi phải chạm vào nữ nhân, nhưng cơ thể hắn lúc này lại đang gào thét. Cự vật trong quần hắn đã cứng đến phát đau.
Hắn nhìn Oanh Oanh đang khóc nấc, rồi nhìn xuống hạ bộ của mình.
“Thôi vậy,” hắn lẩm bẩm. “Nếu đã phiền phức thế này…” Hắn bắt đầu cởi đai lưng. “Ta đành phải tự mình khai thông cho ngươi.”
Oanh Oanh mở to đôi mắt đẫm lệ. Nàng thấy hắn cởi phăng chiếc quần ngoài. Cự vật khổng lồ, tím sẫm, đầy gân guốc, sừng sững bật ra, nhắm thẳng vào nàng như một mũi thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận