Chương 14

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 14

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lăng Thiệu giống như muốn bù đắp cho nàng. Gã đưa nàng đi mua sắm, nhưng lần này không phải với tư cách “bạn của Tống Văn”.
Gã nắm tay nàng, công khai, đi vào những cửa hàng mà trước đây nàng chỉ dám đứng nhìn từ xa. Gã chọn cho nàng hết bộ này đến bộ khác.
“Cái này.” Gã chỉ vào chiếc váy trắng mà Tống Văn đã chê. Hóa ra gã đã lén quay lại mua nó.
“Không… đắt lắm…”
“Đi thử đi.” Giọng gã không cho phép từ chối.
Khi nàng bước ra từ phòng thay đồ, chính nàng cũng không nhận ra mình. Chiếc váy như được sinh ra để dành cho nàng. Nó tôn lên mọi ưu điểm, che đi mọi sự tự ti.
Lăng Thiệu nhìn nàng không chớp mắt. Gã bước tới, kéo mác giá, xé toạc. “Lấy cái này. Và cả cái kia, cái kia nữa.”
Gã mua cho nàng mười mấy chiếc váy, mua cả nước hoa đắt tiền. Chai nước hoa mà Tống Văn vẫn hay khoe khoang, gã mua cho nàng một chai y hệt.
Nàng cầm những chiếc túi, tay run run. Không phải vì chúng nặng, mà vì cảm xúc trong lòng nàng quá nặng nề. Nàng cảm thấy mình như một kẻ bán thân.
“Em không thể nhận…” Nàng lí nhí.
Lăng Thiệu dừng lại. Gã xoay người nàng lại, đối diện với mình. Gã nhìn sâu vào mắt nàng, bàn tay to lớn vuốt ve gò má nàng.
“Thư Tâm, em xứng đáng với những thứ này. Đừng nghĩ ngợi. Em chỉ cần vui vẻ là được. Mọi thứ khác, để anh lo.”
Trái tim nàng lỡ một nhịp. “Anh lo”? Gã lo được gì? Gã là chồng của bạn thân nàng.
Nhưng sự dịu dàng và hào phóng này, chính là thứ mà nàng khao khát cả đời. Nàng đã bị Lý Đức Hải và gánh nặng gia đình bào mòn quá lâu. Sự quan tâm này của Lăng Thiệu, dù là độc dược, nàng cũng cam tâm uống cạn.
Gã đưa nàng đến đài quan sát cao nhất thành phố. Nơi mà khi còn là sinh viên, nàng chỉ dám mơ ước.
Từ trên cao nhìn xuống, cả thành phố lung linh như một dải ngân hà. Nàng đứng sát vào cửa kính, đôi mắt ngây ngất.
Lăng Thiệu đứng sau lưng nàng, vòng tay ôm lấy nàng từ phía sau. Gã vùi mặt vào mái tóc nàng, hít hà mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ. Mùi nước hoa mới, nhưng vẫn là mùi da thịt của nàng.
“Đẹp không?” Gã hỏi.
“Đẹp lắm.” Nàng thì thầm.
“Với anh, em còn đẹp hơn.”
Gã xoay người nàng lại. Nơi đây là nơi công cộng, có rất nhiều người qua lại. Nàng hoảng hốt.
“Lăng Thiệu, đừng…”
Gã không nghe. Gã cúi xuống, hôn nàng. Một nụ hôn sâu, nồng nàn, không phải nụ hôn vội vã, trốn tránh trong phòng tắm hay phòng khách. Đây là một nụ hôn của sự khẳng định.
Một người thợ chụp ảnh dạo đi qua. “Soái ca, mỹ nữ, chụp một tấm kỷ niệm chứ?”
Thư Tâm vội vàng đẩy gã ra, đỏ mặt xua tay. “Không… không cần…”
“Chụp đi.” Lăng Thiệu rút tiền ra, đưa cho ông ta.
Gã kéo nàng lại, ôm chặt eo nàng. “Cười lên nào.”
Thư Tâm vẫn còn đang ngượng ngùng, không biết phải làm sao.
Tách.
Đúng lúc đó, Lăng Thiệu lại cúi xuống, hôn chụt lên má nàng. Người thợ ảnh đã bắt trọn khoảnh khắc ấy.
Cầm tấm ảnh Polaroid, Thư Tâm thấy mặt mình nóng bừng. Trong ảnh, gã đàn ông cười rạng rỡ, đầy vẻ chiếm hữu. Còn người phụ nữ thì bị hôn, má đỏ bừng, mắt ngập nước, vừa e ấp vừa cam chịu.
Trái tim nàng đập loạn nhịp. Nàng có cảm giác, mình đang rơi. Rơi vào một vực thẳm ngọt ngào, không có đường ra.

Bình luận (0)

Để lại bình luận