Chương 140

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 140

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cổng nhà họ Vưu khóa rồi thì cũng có nghĩa bây giờ Vưu Hán Bình cũng không có ở nhà, cho dù bọn họ có gõ cửa thì cũng không vào nhà được. Nghĩ như thế, Yến Tuyền quyết định trước tiên đi dạo xung quanh ngôi nhà xem sao, đợi Vưu Hắn Bình quay về thì nói sau.
Kỹ viện ở đây không thể lộng lẫy tráng lệ bằng Kinh thành, gánh hát nhà ngói cái gì cần có đều có đủ, chỉ cần có thuyền cập bờ thì chỗ này cũng trở nên vô cùng náo nhiệt.
Yến Tuyền cởi bỏ nữ trang đổi sang nam trang, đi dạo nhìn ngắm phố phường náo nhiệt với Tống Thanh Dương. Ngoại trừ kỹ viện bình thường ra thì bên ngoài cũng có không ít nhà chứa lậu, đi dọc một con đường, hơn một nửa đều là nhà chứa lậu. Một gian phòng nho nhỏ chỉ vừa đủ chỗ để đặt một cái giường, các cô nương ăn mặc rực rỡ, tô son điểm phấn đứng cạnh cửa kêu to gọi khách, một khi thỏa thuận được giá cả thì lập tức vào phòng lên giường, vừa cởi y phục ra là sẽ làm luôn.
Có một số người khôn khéo còn kiểm hàng ngay tại cửa ra vào, với tay vào trong ngực cô nương sờ soạng thử vài lần rồi mới vào trong.
Cũng có một vài người không muốn mất tiền, chỉ chờ phòng nào có khách đi vào trong thì đám người đó sẽ hé cửa nhìn vào, trải nghiệm bằng mắt.
Những cô nương còn bán rẻ bản thân hơn những người ở kỹ viện chính là những cô nương ở kỹ viện đất, gian phòng của họ là do bùn đất đắp thành, không có cửa, chỉ để mấy cái lỗ lớn ở bốn phía. Nửa người trên của cô nương thì ở trong phòng đất, nửa người dưới lại ở ngoài phòng đất, mấy nam nhân đứng bên cạnh nhận tiền, chỉ cần mấy văn tiền là có thể có được một lần đâm chọc vào trong.
Những nữ tử này thường thường sẽ không mấy xinh đẹp, nếu dựa vào cơ thể thì còn có thể kiếm được khách, nếu dựa vào khuôn mặt thì không kiếm được. Chính vì thế nên có người đã nghĩ ra chiêu trò nham hiểm như vậy, để bản thân chỉ bán thân thể chứ không bán mặt, mỗi lần làm xong, sau khi thu tiền những người này sẽ xách một gánh nước đến, rửa qua chỗ giữa háng những nữ tử đó, để tiện cho những người phía sau tiếp tục.
“Mùa đông mà như này không phải sẽ chết cóng sao?” Yến Tuyền kiềm nén cảm xúc tức giận, phẫn nộ trong lòng mình, hỏi một người bán hàng rong biết rõ mọi chuyện đứng bên cạnh.
Người bán hàng rong nói: “Đến mùa đông thì sẽ thưởng cho những cô nương đó một chiếc quần bông để mặc, sau khi xong việc sẽ lấy nước tuyết để rửa là có thể tiếp tục dùng để tiếp khách.”
Nghe người bán hàng nói vậy, Yến Tuyền chỉ cảm thấy toàn thân rét lạnh, thế này nào phải cuộc sống, chỉ sợ khung cảnh của mười tám tầng địa ngục cũng chỉ như thế này mà thôi.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, có một nam nhân trông hết sức lịch sự tay cầm quạt xếp tiến lại gần. Hắn ta không nhận ra Yến Tuyền đang cảm thấy phản cảm, hắn ta chỉ cho rằng do lần đầu tiên với chốn ăn chơi này nên bọn họ mới có biểu hiện như thế, hắn ta xen lời nói: “Những nữ tử này có gì hay mà chơi, ở phía đằng kia có gian phòng tối mới mở, đi chỗ đó chơi bắt cá chạch mới thú vị.”
“Bắt cá chạch nghĩa là sao?” Yến Tuyền nhẫn nhịn cảm xúc khó chịu đang dâng lên trong lòng, hỏi hắn ta.
“Trong phòng tối không châm nến, người ở trong phòng đều trần như nhộng không nhìn thấy rõ khuôn mặt hay dáng người của nhau, chỉ có thể thông qua âm thanh để xác định vị trí và chạm vào nhau bằng bàn tay. Cả đám cứ ngươi sờ ta, ta sờ ngươi, cũng không biết rốt cuộc người mình sờ là nam nhân hay là nữ nhân, cứ sờ soạng như thế giống như đang sờ soạng lần mò cá chạch trơn trượt không dễ bắt trong bùn vậy.”
Trời ơi… Chỉ mới nghe thôi mà Yến Tuyền đã cảm thấy dâm dục, hỗn loạn không thể chịu nổi, khó trách sẽ bị bệnh.
Yến Tuyền xua tay, từ chối ý tốt của hắn ta, thế nhưng người kia lại không muốn chịu buông tha cho nàng, vẫn cứ tiếp tục nói điểm vui thích của việc sờ cá chạch cho nàng nghe.
Vô sự hiến ân cần, không phải gian thì tức là trộm. Trực giác Yến Tuyền mách bảo rằng hắn ta có vấn đề nhưng nàng nghĩ mình đang giả dạng nam nhân, tại sao hắn ta lại muốn dụ dỗ nàng đến chốn ăn chơi đó sờ cá chạch làm gì?
Yến Tuyền nghĩ mãi vẫn không nghĩ ra nổi, cũng may hắn ta nói được một lúc thì nhận ra không thể lừa được nàng, thế là hắn ta bèn bỏ đi.
Sau khi hắn ta đi, người bán hàng giải thích về kỹ viện phòng đất với nàng lúc trước mới nói: “Vừa nãy tên nam nhân đó dụ dỗ mấy người các ngươi đến phòng tối vui chơi có lẽ là muốn lợi dụng bóng tối để làm nhục ngươi.”
“Ta sao… Nhưng ta là nam nhân mà.” Suýt chút nữa Yến Tuyền buột miệng nói lộ ra, cũng may nàng kịp thời sửa lại.
“Nam nhân thì sao, ở chỗ này nam nhân tuấn tú cũng giống như nữ nhân thôi, ngươi cứ nhìn phía đằng trước là biết ngay.”
Yến Tuyền nửa tin nửa ngờ đi về phía trước, nhìn thấy một gian phòng kỹ viện tên là Thổ Nhi quán, người đứng đó tiếp khách đều là những nam nhân tô son điểm phấn giống như nữ nhân, y phục bọn họ mặc cũng có chút lòe loẹt giống nữ trang. Ngón tay cong cong, giọng nói nũng nịu, cơ thể ẻo lả thướt tha, trông còn nữ tính hơn một số nữ nhân khác, cũng có người mặc nam trang, y phục rộng rãi trông rất xộc xệch, nửa kín nửa hở, lại cộng thêm vẻ lạnh lùng cấm dục, trong cách ăn mặc mâu thuẫn không hài hòa này lại kèm theo sự hài hòa hấp dẫn người khác, trông còn ưa nhìn một cách bất ngờ.
“Trông đẹp không?”
Yến Tuyền vô thức gật đầu, sau đó nàng mới nhận ra Tống Thanh Dương vừa hỏi mình, thế là nàng quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thăm thẳm của hắn.
Yến Tuyền vẫn không biết ánh mắt này của hắn là có ý gì, nàng phấn khích nói với hắn: “Trước đây người ta chỉ nói nữ tử sẽ quyến rũ người khác, thế nhưng người ta lại không biết lúc nam nhân quyến rũ người khác cũng có thể khiến cho người ta không thể rời mắt.”
Tống Thanh Dương hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt cười cong cong của nàng nói: “Ta nhớ biểu muội cũng thích đàn ông hoang dã một chút, bây giờ mới trôi qua bao lâu mà muội đã thay đổi khẩu vị rồi?”
Yến Tuyền không ngờ hắn sẽ bất ngờ hỏi câu này, ngay lập tức mặt mũi nàng đỏ bừng lên, nàng lắp bắp nói: “Làm… Làm gì thay đổi khẩu vị đâu, ta cũng chỉ vừa mắt huynh thôi.”
“Thế mà vừa nãy muội còn nhìn nam nhân khác không rời mắt?”
Lúc này Yến Tuyền mới hiểu ra như này là hắn đang ghen, nàng mím môi dưới nói: “Nam nhân khác ta chỉ là nhìn không rời mắt nổi, còn biểu ca lại là vừa nhìn thấy là trái tim đã run lên, chân như nhũn ra, đầu óc choáng váng, tiểu huyệt ngứa ngáy chảy nước.”
“Khụ…” Tống Thanh Dương hài lòng, giơ tay lên xoa đầu nàng, ghé sát vào bên tai nàng cắn nhẹ vào vành tai Yến Tuyền rồi tiếp tục nói: “Triệu chứng này của biểu muội nhất định là do khí âm trong cơ thể quá mạnh, dương khí không đủ để áp chế, muốn chữa khỏi thì còn cần tiếp tục bồi bổ dương khí mới được.”
Nhiệt độ cơ thể của Tống Thanh Dương luôn cao hơn nàng một chút, hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào vành tai nàng, khiến vành tai nàng đỏ bừng lên như bị lửa đốt.
Yến Tuyền chớp chớp mắt vài lần, giơ tay ra túm lấy dây lưng quần hắn: “Vậy làm phiền biểu ca truyền chút dương khí cho ta để ta bồi bổ cơ thể.”
Hai người đứng ở đầu đường châu đầu ghé tai thì thầm với nhau, chàng chàng thiếp thiếp, tình cảm nồng nàn trong từng ánh mắt cử chỉ chỉ cần người tinh tường đều có thể nhìn ra. Nếu đứng trên đường phố bình thường nhất định hai người sẽ bị người khác chỉ trỏ nhưng trên trong chốn làng chơi này, mọi người nhìn thấy cũng không lấy làm lạ.
Chỉ có điều chốn ăn chơi này cũng không phải nơi đứng đắn gì cho cam, thế nhưng đi vào kỹ viện thì Yến Tuyền lại không dám, nàng sợ bị lây bệnh đường sinh dục gì đó, hai người tìm một vòng cũng không tìm thấy chỗ nào có thể mây mưa được.
“Quay về khách điếm đi.”
“Thế dịch dung ở đâu được.” Yến Tuyền nhắc nhở hắn, ngộ nhỡ hai người chạm mặt người khác, như thế thì không che giấu được nữa.
Tống Thanh Dương suy nghĩ một lúc, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó: “Có rồi, chúng ta đến nhà Vưu Hán Bình đi.”
Mặc dù nhà của Vưu Hán Bình không lớn nhưng cũng có hai tầng lầu, trong nhà cũng chỉ có một mình vợ hắn ta ở nhà. Hai người tìm một góc vắng vẻ rồi làm cũng không khó, hơn nữa bây giờ là lúc con phố làng chơi nào nhiệt, trên đường phố tiếng trò chuyện tiếng người đến người đi tấp nập, cho dù hai người có tạo ra tiếng động thì cũng sẽ được át đi, cho dù Vưu Hán Bình đột nhiên trở về cũng không sợ.
“Huynh cũng không khỏi to gan quá rồi đấy.” Yến Tuyền chậc lưỡi nói nhưng cuối cùng vẫn làm theo ý hắn là đến gần nà Vưu Hán Bình, lợi dụng lúc ít người, hai người lén lút trèo vào trong nhà hắn ta.
Kim thị đang trang điểm trên lầu, vừa vẽ lông mày vừa ngâm nga ca hát: “Núi không ngăn được mây, cây không ngăn được gió. Thần tiên cũng không ngăn được người nhớ người, em gái nhỏ của thiếp trang điểm lại ăn diện, vẽ lông mày lại họa môi, chỉ mong ca ca tốt của thiếp, nhanh đến nhanh đến đi nào…”
Thị như này là đang ngóng trông Vưu Hán Bình quay về sao? Hôm nay thị có chuyện vui gì à? Nếu không sao lại vui vẻ như vậy?
Trong lòng Yến Tuyền có chút tò mò không biết có nên tiếp tục với Tống Thanh Dương hay không nhưng Tống Thanh Dương đã không nhịn nổi nữa: “Quan tâm chuyện của thị làm gì, không bằng chúng ta đánh nhanh thắng nhanh, hơn nữa không phải bây giờ muội đang mặc nam trang sao, cho dù có bị phát hiện thì người ta cũng chỉ cho rằng hai nam nhân đang làm chuyện không đứng đắn thôi.”
Quả thực đúng là nàng vẫn đang mặc nam trang, Yến Tuyền bị hắn thuyết phục, thế là nàng lại cùng hắn lén lút xuống lầu, trốn vào trong một gian phòng để đồ đặc linh tinh ở dưới lầu.
Gian phòng không lớn nhưng để đầy đồ đạc, đến cả chỗ đặt chân cũng không có nhưng điều này không ngăn cản được bước chân của người nào đó lúc này tinh trùng đã lên não, vừa mở cửa ra đã đè Yến Tuyền vào vách cửa hôn lấy hôn để.

Bình luận (0)

Để lại bình luận